SẢN PHẨM MỚI
Giải thưởng "Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Sir Matt Busby" qua các mùa giải

Giải thưởng "Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Sir Matt Busby" qua các mùa giải

Giải thưởng "Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Sir Matt Busby" trước có tên gọi là: "Cầu thủ MUFC của năm" (1988-1995) do người hâm mộ bình chọn trong một mùa giải là một giải thưởng cao quý dành cho cầu thủ xuất sắc nhất năm của Manchester United.

Nó được đặt tên để ghi nhận công lao to lớn của cựu HLV Manchester United, Sir Matt Busby, người huấn luyện Manchester United trong hai giai đoạn 1945-1969 và 1970-1971. Giải thưởng này đổi tên năm 1996 sau khi Sir Matt Busby qua đời vào năm 1994. Đó là một danh hiệu được ủy quyền, chuyên nghiệp và là một bản sao thu nhỏ của bức tượng của Busby ở cuối phía đông Sân Old Trafford.



Người chiến thắng đầu tiên của giải thưởng là Brian McClair vào năm 1988, cũng đã trở thành cầu thủ đầu tiên giành chiến thắng hai lần khi ông đã giành được trong năm 1992. Kể từ đó, hơn năm cầu thủ đã giành được giải thưởng nhiều hơn một lần, trong đó có ba cầu thủ đã giành được nó trong hai mùa giải liên tiếp đó là: Roy Keane (1999, 2000), Ruud van Nistelrooy (2002, 2003) và Cristiano Ronaldo (2007, 2008). Ronaldo giành chiến thắng năm 2008 khiến anh trở thành cầu thủ đầu tiên nhận giải thưởng ba lần, cũng đã giành được trong năm 2004. David de Gea là cầu thủ duy nhất cho tới nay dành được danh hiệu cao quý này trong 3 năm liên tiếp.



Giải thưởng được bầu cử diễn ra vào cuối mỗi mùa, thường là vào tháng Tư, và mở cửa cho bất cứ người nào có một tài khoản thành viên tại trang web chính thức của câu lạc bộ. Hình thức biểu quyết trước đây đã được bao gồm trong bản sao của tạp chí câu lạc bộ, đó là Inside United, và trước đó, bỏ phiếu đã được mở cho các thành viên của câu lạc bộ những người ủng hộ chính thức, những người sẽ nhận được một hình thức biểu quyết trong bài viết ở phần cuối của mùa giải.

Dưới đây là danh sách các cầu thủ từng nhận được giải thưởng cao quý này của Man United qua các mùa giải:




























































1987–88Brian McClair
1988–89Bryan Robson
1989–90Gary Pallister
1990–91Mark Hughes
1991–92Brian McClair
1992–93Paul Ince
1993–94Eric Cantona
1994–95Andrei Kanchelskis
1995–96Eric Cantona
1996–97David Beckham
1997–98Ryan Giggs
1998–99Roy Keane
1999–2000Roy Keane
2000–01Teddy Sheringham
2001–02Ruud van Nistelrooy
2002–03Ruud van Nistelrooy
2003–04Cristiano Ronaldo
2004–05Gabriel Heinze
2005–06Wayne Rooney
2006–07Cristiano Ronaldo
2007–08Cristiano Ronaldo
2008–09Nemanja Vidić
2009–10Wayne Rooney
2010–11Javier Hernández
2011–12Antonio Valencia
2012–13Robin van Persie
2013–14David de Gea
2014–15David de Gea
2015–16David de Gea
2016–17Ander Herrera

Red tổng hợp.


Xem thêm bài viết: Giải thưởng "Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Sir Matt Busby" qua các mùa giải tại Khám Phá 365
Giải thưởng "Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Sir Matt Busby" trước có tên gọi là: "Cầu thủ MUFC của năm" (1988-1995) do người hâm mộ bình chọn trong một mùa giải là một giải thưởng cao quý dành cho cầu thủ xuất sắc nhất năm của Manchester United.

Nó được đặt tên để ghi nhận công lao to lớn của cựu HLV Manchester United, Sir Matt Busby, người huấn luyện Manchester United trong hai giai đoạn 1945-1969 và 1970-1971. Giải thưởng này đổi tên năm 1996 sau khi Sir Matt Busby qua đời vào năm 1994. Đó là một danh hiệu được ủy quyền, chuyên nghiệp và là một bản sao thu nhỏ của bức tượng của Busby ở cuối phía đông Sân Old Trafford.



Người chiến thắng đầu tiên của giải thưởng là Brian McClair vào năm 1988, cũng đã trở thành cầu thủ đầu tiên giành chiến thắng hai lần khi ông đã giành được trong năm 1992. Kể từ đó, hơn năm cầu thủ đã giành được giải thưởng nhiều hơn một lần, trong đó có ba cầu thủ đã giành được nó trong hai mùa giải liên tiếp đó là: Roy Keane (1999, 2000), Ruud van Nistelrooy (2002, 2003) và Cristiano Ronaldo (2007, 2008). Ronaldo giành chiến thắng năm 2008 khiến anh trở thành cầu thủ đầu tiên nhận giải thưởng ba lần, cũng đã giành được trong năm 2004. David de Gea là cầu thủ duy nhất cho tới nay dành được danh hiệu cao quý này trong 3 năm liên tiếp.



Giải thưởng được bầu cử diễn ra vào cuối mỗi mùa, thường là vào tháng Tư, và mở cửa cho bất cứ người nào có một tài khoản thành viên tại trang web chính thức của câu lạc bộ. Hình thức biểu quyết trước đây đã được bao gồm trong bản sao của tạp chí câu lạc bộ, đó là Inside United, và trước đó, bỏ phiếu đã được mở cho các thành viên của câu lạc bộ những người ủng hộ chính thức, những người sẽ nhận được một hình thức biểu quyết trong bài viết ở phần cuối của mùa giải.

Dưới đây là danh sách các cầu thủ từng nhận được giải thưởng cao quý này của Man United qua các mùa giải:




























































1987–88Brian McClair
1988–89Bryan Robson
1989–90Gary Pallister
1990–91Mark Hughes
1991–92Brian McClair
1992–93Paul Ince
1993–94Eric Cantona
1994–95Andrei Kanchelskis
1995–96Eric Cantona
1996–97David Beckham
1997–98Ryan Giggs
1998–99Roy Keane
1999–2000Roy Keane
2000–01Teddy Sheringham
2001–02Ruud van Nistelrooy
2002–03Ruud van Nistelrooy
2003–04Cristiano Ronaldo
2004–05Gabriel Heinze
2005–06Wayne Rooney
2006–07Cristiano Ronaldo
2007–08Cristiano Ronaldo
2008–09Nemanja Vidić
2009–10Wayne Rooney
2010–11Javier Hernández
2011–12Antonio Valencia
2012–13Robin van Persie
2013–14David de Gea
2014–15David de Gea
2015–16David de Gea
2016–17Ander Herrera

Red tổng hợp.


Xem thêm bài viết: Giải thưởng "Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Sir Matt Busby" qua các mùa giải tại Khám Phá 365
Giải thưởng "Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Sir Matt Busby" qua các mùa giải
Xem chi tiết
Jesse Lingard đã từng ngày khẳng định chỗ đứng của mình tại United

Jesse Lingard đã từng ngày khẳng định chỗ đứng của mình tại United

Jesse Lingard không ghi bàn nhiều như Lukaku, không đắt giá như Pogba, càng không được gắn mác "Cậu bé vàng" như Martial. Nhưng anh lại đang là cầu thủ Man United bén duyên ghi bàn nhất ở những trận cầu lớn. 

Không có cầu thủ nào ở đội 1 United lại ra mắt chậm chạp như Jesse Lingard. Sau khi ký hợp đồng chuyên nghiệp với "Quỷ đỏ", anh bị đem cho mượn 4 lần trong 4 năm. 22 tuổi, Lingard mới có trận đầu ra mắt United, nhưng chỉ chơi được đúng... 24 phút trước khi bị thay ra vì chấn thương. Đó cũng là trận đấu duy nhất Lingard chơi cho United ở mùa giải 2014-2015.

Là một cầu thủ trong đội hình Manchester United vô địch FA Youth Cup 2011, Lingard từng sát cánh bên cạnh hai "thần đồng" bóng đá khác: Paul Pogba và Ravel Morrison. Trong thời gian 6 năm chật vật tìm chỗ đứng trong đội 1 United của Lingard, Pogba đã rời đội, thi đấu chói sáng tại Juventus và trở về với bản hợp đồng kỷ lục thế giới. Morrison bị bán sang West Ham, sang Ý thi đấu, chơi cho 3 đội bóng khác, và giờ trôi dạt ở tận... Mexico.



Cùng thời với Lingard, vô số cầu thủ được đôn lên đội 1 M.U rồi bị bán đi. Trường hợp trụ lại M.U của Lingard dường như là một phép màu, có lẽ một phần bởi M.U... không thể bán được anh khi đó. Bởi trong thời gian được đem cho các đội bóng khác mượn, Lingard gần như không để lại ấn tượng nào đáng kể.

Lingard không thể chen chân kiếm một suất đá chính dưới thời Ferguson và David Moyes. Phải đến tận khi Van Gaal tiếp quản Manchester United, anh mới được trao cơ hội. Nhưng mọi thứ khởi đầu quá đen đủi với Lingard: trận khai mạc mùa giải 2014/15, anh bị chấn thương và phải rời sân ngay hiệp 1, bị đem cho mượn thêm một lần nữa.



Tới mùa giải 2015/16, Lingard được trao cơ hội nhiều hơn. Anh chơi hơn 40 trận trong màu áo M.U ở mọi đấu trường. Chẳng có cầu thủ nào phát triển... chậm như vậy. Lingard tiến chậm, nhưng lại vô cùng chắc chắn. Dưới thời Van Gaal trước đây, và Mourinho bây giờ, anh đều là nhân tố quan trọng quyết định thành công của M.U.

Tháng 4 vừa rồi, Manchester United gây sốc với quyết định gia hạn hợp đồng cho Lingard. Bản hợp đồng có thời hạn 4 năm, kèm mức lương lên tới 75.000 bảng/tuần và có thể gia hạn thêm 1 năm. Khi biết tin đó, cựu cầu thủ Chelsea Tony Cascarino phải thốt lên: "Quá nhiều tiền cho một cầu thủ đóng góp quá ít. Trước đây chúng tôi phải tập luyện chăm chỉ, thi đấu bền bỉ mới được hưởng lương xứng đang. Giờ họ đá hay vài trận đã kiếm bộn tiền rồi!".

Sự thật có như Cascarino nói không? Lingard có thể không phải cầu thủ ở đẳng cấp thế giới - thậm chí không bao giờ đạt tới tầm đó. Nhưng anh lại chính là hiện thân rõ ràng nhất của tinh thần United. Gắn bó với Quỷ Đỏ từ năm lên 7 tuổi, Lingard trải qua tất cả lứa U ở đội bóng này trước khi được ký hợp đồng chuyên nghiệp.



Từng bị đem cho mượn nhiều năm, nhưng giờ anh đã trở lại và khẳng định bản thân chắc chắn. Hơn thế nữa, anh còn là chìa khóa thành công của M.U 2 năm qua. Định mệnh “dậy thì muộn” của Lingard không phải ngẫu nhiên.

Hơn thế nữa anh lại rất có duyên ghi bàn ở những trận đấu lớn hay chung kếtHơn thế nữa anh lại rất có duyên ghi bàn ở những trận đấu lớn hay chung kết
Sir Alex Ferguson đã luôn tiên đoán về điều đó ngay từ 5 năm trước: "Jesse Lingard rồi sẽ thành công. Cậu ấy mới 19 tuổi, trưởng thành từ hệ thống đào tạo trẻ của chúng tôi. Cậu ấy giống như Jean Tigana của Pháp vậy. Tigana không để lại dấu ấn nào cho tới khi 24 tuổi, và tôi nghĩ Lingard cũng giống như vậy".

Sir Alex đã rời M.U 4 năm. Trong thời gian đó, M.U mới chỉ giành thêm được 5 danh hiệu. 4 danh hiệu trong số đó M.U giành được khi có Lingard trong đội hình, và anh ghi bàn ở 3/4 trận chung kết. Trợ lý Rene Meulensteen, người từng sát cánh cùng Sir Alex cũng đánh giá rất cao Lingard. Ông từng ví anh như "Iniesta phiên bản Anh quốc", dù trên thực tế, Lingard thường được xếp đá nhô cao hơn và thiên về hai bên cánh.

Van Gaal có thể không phải HLV được người hâm mộ yêu thích, và ông cũng triển khai lối đá "chuyền qua chuyền lại" đến phát buồn ngủ. Nhưng ông chính là người tin tưởng Lingard và trao cơ hội thi đấu cho anh, từ ngày đầu tiên ông đến M.U, cho tới trận đấu cuối cùng: trận chung kết FA Cup 2015/16.

Ở trận đấu đó, M.U gặp Crystal Palace. Hai đội đang hòa nhau 1-1, Lingard được tung vào sân thay Mata ở cuối hiệp 2. Đến hiệp phụ, anh khiến cả sân Wembley ngỡ ngàng với cú vô lê có phần ngẫu hứng tung lưới Palace. Ít ngày sau chức vô địch FA Cup, Van Gaal rời M.U. Nhưng khác David Moyes, ông có thể ra đi trong thế ngẩng cao đầu. Van Gaal làm được như vậy một phần nhờ công không nhỏ của Lingard.

Mùa hè, 2016, Mourinho đến tiếp quản M.U. "Người đặc biệt" lập tức đưa về ngôi sao tấn công Henrikh Mkhitaryan. Bên cạnh Marcus Rashford và Anthony Martial trong đội hình trước đó, dường như thời gian Lingard còn trụ lại được ở M.U chỉ còn đếm từng ngày.

Nhưng không! Ở trận đấu chính thức đầu tiên của Mourinho - trận tranh Community Shield với Leicester City - Lingard được tin tưởng trao suất đá chính. Và anh... tiếp tục ghi bàn. Nhận bóng từ giữa sân, Lingard đi bóng dũng mãnh vượt qua cả đội Leicester rồi sút tung lưới mở tỷ số cho M.U.

Dấu ấn đầu tiên của Mourinho ở M.U có công không nhỏ của Lingard. Lingard không có kỹ thuật thượng thặng, tốc độ bình thường, thậm chí thể lực có phần yếu (mới đây, anh từng bị chê vì chạy hụt hơi, kém cả trọng tài ở những phút cuối trận). Nhưng anh lại có duyên kỳ lạ trong những trận chung kết trên sân Wembley.

Chung kết FA Cup, Community Shield, rồi chung kết League Cup 2016/17, Lingard đều ghi bàn. Mọi thứ không phải may mắn ngẫu nhiên nữa. Mourinho vốn là mẫu HLV ít kiên nhẫn với các cầu thủ trẻ. Ông thích mua về các ngôi sao lớn để sớm đạt thành công. Nhưng tại M.U, ông lại đặc biệt trọng dụng Lingard, một phần nhờ cái duyên của anh.

Mùa giải trước, Lingard chơi tổng cộng 42 trận. Mùa này, anh đã đá 19 trận, ghi 6 bàn. Giữa đội hình M.U gồm những ngôi sao như Mkhitaryan, Mata, Martial hay Rashford, Lingard vẫn luôn tìm được chỗ đứng. Anh có thể không được xếp đá chính thường xuyên, nhưng luôn là lựa chọn đáng tin cậy ở từng thời điểm được trao cơ hội.

Bản thân Mourinho cũng hiểu điều đó, khi ông tán dương anh lúc gia hạn hợp đồng: "Cậu ấy rất thông minh, cùng khả năng và sức mạnh của bản thân. Cậu ấy có tương lai tươi sáng phía trước". Bản thân Lingard, với gần 20 năm gắn bó với M.U, cũng vô cùng trân trọng cơ hội anh được trao.



Kể từ lúc tỏa sáng dưới thời Van Gaal, anh đã trút hết nỗi lòng mình để chia sẻ: "Chỉ trong 1 tháng, mọi thứ thay đổi. Tôi chỉ muốn chơi cho M.U, và điều đó giờ thành sự thực. Tôi giúp các đồng đội, họ cũng giúp đỡ tôi, cảm giác thật tuyệt".

Từ cầu thủ tưởng chừng đã trở thành "hàng phế", giờ đây Lingard đã có chỗ đứng chắc chắn tại M.U nhờ khả năng và lòng kiên trì, quyết tâm cố gắng. Anh chính là hình mẫu cho những cầu thủ trẻ như Martial hay Rashford học theo, những người có tiềm năng lớn hơn Lingard rất nhiều nhưng nay phải chật vật cạnh tranh suất đá chính với tài năng trẻ người Anh.

BĐCS.


Xem thêm bài viết: Jesse Lingard đã từng ngày khẳng định chỗ đứng của mình tại United tại Khám Phá 365
Jesse Lingard không ghi bàn nhiều như Lukaku, không đắt giá như Pogba, càng không được gắn mác "Cậu bé vàng" như Martial. Nhưng anh lại đang là cầu thủ Man United bén duyên ghi bàn nhất ở những trận cầu lớn. 

Không có cầu thủ nào ở đội 1 United lại ra mắt chậm chạp như Jesse Lingard. Sau khi ký hợp đồng chuyên nghiệp với "Quỷ đỏ", anh bị đem cho mượn 4 lần trong 4 năm. 22 tuổi, Lingard mới có trận đầu ra mắt United, nhưng chỉ chơi được đúng... 24 phút trước khi bị thay ra vì chấn thương. Đó cũng là trận đấu duy nhất Lingard chơi cho United ở mùa giải 2014-2015.

Là một cầu thủ trong đội hình Manchester United vô địch FA Youth Cup 2011, Lingard từng sát cánh bên cạnh hai "thần đồng" bóng đá khác: Paul Pogba và Ravel Morrison. Trong thời gian 6 năm chật vật tìm chỗ đứng trong đội 1 United của Lingard, Pogba đã rời đội, thi đấu chói sáng tại Juventus và trở về với bản hợp đồng kỷ lục thế giới. Morrison bị bán sang West Ham, sang Ý thi đấu, chơi cho 3 đội bóng khác, và giờ trôi dạt ở tận... Mexico.



Cùng thời với Lingard, vô số cầu thủ được đôn lên đội 1 M.U rồi bị bán đi. Trường hợp trụ lại M.U của Lingard dường như là một phép màu, có lẽ một phần bởi M.U... không thể bán được anh khi đó. Bởi trong thời gian được đem cho các đội bóng khác mượn, Lingard gần như không để lại ấn tượng nào đáng kể.

Lingard không thể chen chân kiếm một suất đá chính dưới thời Ferguson và David Moyes. Phải đến tận khi Van Gaal tiếp quản Manchester United, anh mới được trao cơ hội. Nhưng mọi thứ khởi đầu quá đen đủi với Lingard: trận khai mạc mùa giải 2014/15, anh bị chấn thương và phải rời sân ngay hiệp 1, bị đem cho mượn thêm một lần nữa.



Tới mùa giải 2015/16, Lingard được trao cơ hội nhiều hơn. Anh chơi hơn 40 trận trong màu áo M.U ở mọi đấu trường. Chẳng có cầu thủ nào phát triển... chậm như vậy. Lingard tiến chậm, nhưng lại vô cùng chắc chắn. Dưới thời Van Gaal trước đây, và Mourinho bây giờ, anh đều là nhân tố quan trọng quyết định thành công của M.U.

Tháng 4 vừa rồi, Manchester United gây sốc với quyết định gia hạn hợp đồng cho Lingard. Bản hợp đồng có thời hạn 4 năm, kèm mức lương lên tới 75.000 bảng/tuần và có thể gia hạn thêm 1 năm. Khi biết tin đó, cựu cầu thủ Chelsea Tony Cascarino phải thốt lên: "Quá nhiều tiền cho một cầu thủ đóng góp quá ít. Trước đây chúng tôi phải tập luyện chăm chỉ, thi đấu bền bỉ mới được hưởng lương xứng đang. Giờ họ đá hay vài trận đã kiếm bộn tiền rồi!".

Sự thật có như Cascarino nói không? Lingard có thể không phải cầu thủ ở đẳng cấp thế giới - thậm chí không bao giờ đạt tới tầm đó. Nhưng anh lại chính là hiện thân rõ ràng nhất của tinh thần United. Gắn bó với Quỷ Đỏ từ năm lên 7 tuổi, Lingard trải qua tất cả lứa U ở đội bóng này trước khi được ký hợp đồng chuyên nghiệp.



Từng bị đem cho mượn nhiều năm, nhưng giờ anh đã trở lại và khẳng định bản thân chắc chắn. Hơn thế nữa, anh còn là chìa khóa thành công của M.U 2 năm qua. Định mệnh “dậy thì muộn” của Lingard không phải ngẫu nhiên.

Hơn thế nữa anh lại rất có duyên ghi bàn ở những trận đấu lớn hay chung kếtHơn thế nữa anh lại rất có duyên ghi bàn ở những trận đấu lớn hay chung kết
Sir Alex Ferguson đã luôn tiên đoán về điều đó ngay từ 5 năm trước: "Jesse Lingard rồi sẽ thành công. Cậu ấy mới 19 tuổi, trưởng thành từ hệ thống đào tạo trẻ của chúng tôi. Cậu ấy giống như Jean Tigana của Pháp vậy. Tigana không để lại dấu ấn nào cho tới khi 24 tuổi, và tôi nghĩ Lingard cũng giống như vậy".

Sir Alex đã rời M.U 4 năm. Trong thời gian đó, M.U mới chỉ giành thêm được 5 danh hiệu. 4 danh hiệu trong số đó M.U giành được khi có Lingard trong đội hình, và anh ghi bàn ở 3/4 trận chung kết. Trợ lý Rene Meulensteen, người từng sát cánh cùng Sir Alex cũng đánh giá rất cao Lingard. Ông từng ví anh như "Iniesta phiên bản Anh quốc", dù trên thực tế, Lingard thường được xếp đá nhô cao hơn và thiên về hai bên cánh.

Van Gaal có thể không phải HLV được người hâm mộ yêu thích, và ông cũng triển khai lối đá "chuyền qua chuyền lại" đến phát buồn ngủ. Nhưng ông chính là người tin tưởng Lingard và trao cơ hội thi đấu cho anh, từ ngày đầu tiên ông đến M.U, cho tới trận đấu cuối cùng: trận chung kết FA Cup 2015/16.

Ở trận đấu đó, M.U gặp Crystal Palace. Hai đội đang hòa nhau 1-1, Lingard được tung vào sân thay Mata ở cuối hiệp 2. Đến hiệp phụ, anh khiến cả sân Wembley ngỡ ngàng với cú vô lê có phần ngẫu hứng tung lưới Palace. Ít ngày sau chức vô địch FA Cup, Van Gaal rời M.U. Nhưng khác David Moyes, ông có thể ra đi trong thế ngẩng cao đầu. Van Gaal làm được như vậy một phần nhờ công không nhỏ của Lingard.

Mùa hè, 2016, Mourinho đến tiếp quản M.U. "Người đặc biệt" lập tức đưa về ngôi sao tấn công Henrikh Mkhitaryan. Bên cạnh Marcus Rashford và Anthony Martial trong đội hình trước đó, dường như thời gian Lingard còn trụ lại được ở M.U chỉ còn đếm từng ngày.

Nhưng không! Ở trận đấu chính thức đầu tiên của Mourinho - trận tranh Community Shield với Leicester City - Lingard được tin tưởng trao suất đá chính. Và anh... tiếp tục ghi bàn. Nhận bóng từ giữa sân, Lingard đi bóng dũng mãnh vượt qua cả đội Leicester rồi sút tung lưới mở tỷ số cho M.U.

Dấu ấn đầu tiên của Mourinho ở M.U có công không nhỏ của Lingard. Lingard không có kỹ thuật thượng thặng, tốc độ bình thường, thậm chí thể lực có phần yếu (mới đây, anh từng bị chê vì chạy hụt hơi, kém cả trọng tài ở những phút cuối trận). Nhưng anh lại có duyên kỳ lạ trong những trận chung kết trên sân Wembley.

Chung kết FA Cup, Community Shield, rồi chung kết League Cup 2016/17, Lingard đều ghi bàn. Mọi thứ không phải may mắn ngẫu nhiên nữa. Mourinho vốn là mẫu HLV ít kiên nhẫn với các cầu thủ trẻ. Ông thích mua về các ngôi sao lớn để sớm đạt thành công. Nhưng tại M.U, ông lại đặc biệt trọng dụng Lingard, một phần nhờ cái duyên của anh.

Mùa giải trước, Lingard chơi tổng cộng 42 trận. Mùa này, anh đã đá 19 trận, ghi 6 bàn. Giữa đội hình M.U gồm những ngôi sao như Mkhitaryan, Mata, Martial hay Rashford, Lingard vẫn luôn tìm được chỗ đứng. Anh có thể không được xếp đá chính thường xuyên, nhưng luôn là lựa chọn đáng tin cậy ở từng thời điểm được trao cơ hội.

Bản thân Mourinho cũng hiểu điều đó, khi ông tán dương anh lúc gia hạn hợp đồng: "Cậu ấy rất thông minh, cùng khả năng và sức mạnh của bản thân. Cậu ấy có tương lai tươi sáng phía trước". Bản thân Lingard, với gần 20 năm gắn bó với M.U, cũng vô cùng trân trọng cơ hội anh được trao.



Kể từ lúc tỏa sáng dưới thời Van Gaal, anh đã trút hết nỗi lòng mình để chia sẻ: "Chỉ trong 1 tháng, mọi thứ thay đổi. Tôi chỉ muốn chơi cho M.U, và điều đó giờ thành sự thực. Tôi giúp các đồng đội, họ cũng giúp đỡ tôi, cảm giác thật tuyệt".

Từ cầu thủ tưởng chừng đã trở thành "hàng phế", giờ đây Lingard đã có chỗ đứng chắc chắn tại M.U nhờ khả năng và lòng kiên trì, quyết tâm cố gắng. Anh chính là hình mẫu cho những cầu thủ trẻ như Martial hay Rashford học theo, những người có tiềm năng lớn hơn Lingard rất nhiều nhưng nay phải chật vật cạnh tranh suất đá chính với tài năng trẻ người Anh.

BĐCS.


Xem thêm bài viết: Jesse Lingard đã từng ngày khẳng định chỗ đứng của mình tại United tại Khám Phá 365
Jesse Lingard đã từng ngày khẳng định chỗ đứng của mình tại United
Xem chi tiết
Những pha cứu thua "thần thánh" của David Degea

Những pha cứu thua "thần thánh" của David Degea

Phản xạ là một trong những yếu tố được đánh giá cao nhất với một thủ môn, nhưng những pha phản xạ mang tính chất "thần thánh" thì chỉ có thể có ở một thủ môn "thần thánh". Hãy nhìn những tình huống phản xạ của De Gea và tự cho mình câu trả lời rằng thủ thành người Tây Ban Nha có phải là một thủ môn "thần thánh" hay không nhé.

[embed]https://www.youtube.com/watch?v=BpkSFMP0Zbw[/embed]

Nguồn: Youtube.


Xem thêm bài viết: Những pha cứu thua "thần thánh" của David Degea tại Khám Phá 365
Phản xạ là một trong những yếu tố được đánh giá cao nhất với một thủ môn, nhưng những pha phản xạ mang tính chất "thần thánh" thì chỉ có thể có ở một thủ môn "thần thánh". Hãy nhìn những tình huống phản xạ của De Gea và tự cho mình câu trả lời rằng thủ thành người Tây Ban Nha có phải là một thủ môn "thần thánh" hay không nhé.

[embed]https://www.youtube.com/watch?v=BpkSFMP0Zbw[/embed]

Nguồn: Youtube.


Xem thêm bài viết: Những pha cứu thua "thần thánh" của David Degea tại Khám Phá 365
Những pha cứu thua "thần thánh" của David Degea
Xem chi tiết
David De Gea đã đến với Man United như thế nào?

David De Gea đã đến với Man United như thế nào?

Đến với Old Trafford ở tuổi 19, David De Gea mang tới United rất nhiều kì vọng nhưng cũng không ít sự hoài nghi bởi anh phải thay thế một tượng đài quá lớn, Edwin Van Der Sar. Nhưng cho tới lúc này, sau hơn 7 năm gắn bó với Quỷ Đỏ, có thể khẳng định rằng De Gea xứng đáng dành được sự trân trọng và ngưỡng mộ tuyệt đối với những gì mà chàng trai Tây Ban Nha đã cống hiến cho nửa đỏ thành Manchester.

Tôi chỉ có thể nhớ đúng 2 trận của United mà Sir Alex Ferguson vắng mặt. Ông ấy vắng mặt ở trận derby Manchester năm 2000 vì lễ cưới của cậu con trai. Lần còn lại? Là khi chúng tôi đi trinh sát David de Gea, Eric Steele, người đã nỗ lực hơn tất cả để Sir Alex mang David de Gea về Old Trafford, chia sẻ trên tờ Daily Mail.

Tôi gia nhập United năm 2008 và, ngay từ thời điểm đó, chúng tôi cần phải chuẩn bị cho ngày Edwin Van Der Sar giải nghệ.

De Gea những ngày đầu tiên ở Old Trafford với nhiều bỡ ngỡ


Tôi tin rằng De Gea 19 tuổi khi ấy là cái tên thích hợp nhất để thay thế Edwin. Tôi cho Sir Alex xem một đoạn DVD 3 phút tổng hợp về De Gea và sau đó chúng tôi đến xem cậu ấy thi đấu cho Atletico Madrid tại Valencia, trong ngày United có trận đấu tại Scunthorpe ở Leage Cup.


Trong vòng 65 phút, Sir Alex thấy ngay De Gea sẽ là một bản hợp đồng đúng đắn. David thể hiện được sự điềm tĩnh, tập trung và khả năng phản xạ. Cậu ấy có một pha cứu thua thần sầu khi quả bóng đi xuyên qua một rừng cầu thủ.

Bỏ ra 17 triệu bảng Anh cho một thủ thành mới chỉ 19 tuổi là một quyết định dũng cảm. Sir Alex luôn kiên nhẫn với những cầu thủ trẻ ở những vị trí khác trên sân, nhưng đấy là lần đầu tiên ông ấy kiên nhẫn với một thủ thành.

Mọi người tập trung vào thể hình của David, còn chúng tôi thì chưa bao giờ thay đổi giáp án của mình trong việc giúp cậu ấy tiến bộ hơn. Chúng tôi biết rõ khả năng và sức mạnh của cậu ấy rồi cũng sẽ được bộc phát. Sir Alex và tôi không lúc nào là không động viên David. Sir Alex không hề chỉ trích cậu ấy. Dù chỉ một lần. Ông ấy có thể để David ngồi ngoài ở một vài trận, nhưng chưa bao giờ quát vào mặt cậu ấy hay khiến cậu ấy phải mất mặt.

Giờ hãy nhìn xem David như thế nào! Phẩm chất tuyệt hảo nhất của cậu ấy luôn luôn là sự điềm tĩnh, và đêm thứ Bảy vừa rồi, giữa sự hỗn độn trong vòng cấm, David trở thành ngọn đèn của sự bình yên. Cậu ấy là cầu thủ bình tĩnh nhất trên sân.

Giờ đây anh được xem là một trong những thủ môn xuất sắc nhất thế giới


David thực hiện bất kỳ pha cản phá nào, cậu ấy làm chủ vòng cấm của mình. David giờ là thủ môn xuất sắc nhất thế giới. Chỉ có Thibaut Courtois là đạt trình độ gần cậu ấy nhất ở nước Anh lúc này, nhưng David vẫn là số 1.

David xứng đáng được nhắc đến với cùng sự nể phục như Peter Schmeichel. Hãy nghĩ về điều này: Peter gia nhập United năm 27 tuổi, Edwin gia nhập năm 35 tuổi. Còn David, giờ mới 27, và vừa bước vào giai đoạn đỉnh cao. Tin tôi đi, David rồi sẽ còn hay hơn nữa."

Theo Daily Mail.


 


Xem thêm bài viết: David De Gea đã đến với Man United như thế nào? tại Khám Phá 365
Đến với Old Trafford ở tuổi 19, David De Gea mang tới United rất nhiều kì vọng nhưng cũng không ít sự hoài nghi bởi anh phải thay thế một tượng đài quá lớn, Edwin Van Der Sar. Nhưng cho tới lúc này, sau hơn 7 năm gắn bó với Quỷ Đỏ, có thể khẳng định rằng De Gea xứng đáng dành được sự trân trọng và ngưỡng mộ tuyệt đối với những gì mà chàng trai Tây Ban Nha đã cống hiến cho nửa đỏ thành Manchester.

Tôi chỉ có thể nhớ đúng 2 trận của United mà Sir Alex Ferguson vắng mặt. Ông ấy vắng mặt ở trận derby Manchester năm 2000 vì lễ cưới của cậu con trai. Lần còn lại? Là khi chúng tôi đi trinh sát David de Gea, Eric Steele, người đã nỗ lực hơn tất cả để Sir Alex mang David de Gea về Old Trafford, chia sẻ trên tờ Daily Mail.

Tôi gia nhập United năm 2008 và, ngay từ thời điểm đó, chúng tôi cần phải chuẩn bị cho ngày Edwin Van Der Sar giải nghệ.

De Gea những ngày đầu tiên ở Old Trafford với nhiều bỡ ngỡ


Tôi tin rằng De Gea 19 tuổi khi ấy là cái tên thích hợp nhất để thay thế Edwin. Tôi cho Sir Alex xem một đoạn DVD 3 phút tổng hợp về De Gea và sau đó chúng tôi đến xem cậu ấy thi đấu cho Atletico Madrid tại Valencia, trong ngày United có trận đấu tại Scunthorpe ở Leage Cup.


Trong vòng 65 phút, Sir Alex thấy ngay De Gea sẽ là một bản hợp đồng đúng đắn. David thể hiện được sự điềm tĩnh, tập trung và khả năng phản xạ. Cậu ấy có một pha cứu thua thần sầu khi quả bóng đi xuyên qua một rừng cầu thủ.

Bỏ ra 17 triệu bảng Anh cho một thủ thành mới chỉ 19 tuổi là một quyết định dũng cảm. Sir Alex luôn kiên nhẫn với những cầu thủ trẻ ở những vị trí khác trên sân, nhưng đấy là lần đầu tiên ông ấy kiên nhẫn với một thủ thành.

Mọi người tập trung vào thể hình của David, còn chúng tôi thì chưa bao giờ thay đổi giáp án của mình trong việc giúp cậu ấy tiến bộ hơn. Chúng tôi biết rõ khả năng và sức mạnh của cậu ấy rồi cũng sẽ được bộc phát. Sir Alex và tôi không lúc nào là không động viên David. Sir Alex không hề chỉ trích cậu ấy. Dù chỉ một lần. Ông ấy có thể để David ngồi ngoài ở một vài trận, nhưng chưa bao giờ quát vào mặt cậu ấy hay khiến cậu ấy phải mất mặt.

Giờ hãy nhìn xem David như thế nào! Phẩm chất tuyệt hảo nhất của cậu ấy luôn luôn là sự điềm tĩnh, và đêm thứ Bảy vừa rồi, giữa sự hỗn độn trong vòng cấm, David trở thành ngọn đèn của sự bình yên. Cậu ấy là cầu thủ bình tĩnh nhất trên sân.

Giờ đây anh được xem là một trong những thủ môn xuất sắc nhất thế giới


David thực hiện bất kỳ pha cản phá nào, cậu ấy làm chủ vòng cấm của mình. David giờ là thủ môn xuất sắc nhất thế giới. Chỉ có Thibaut Courtois là đạt trình độ gần cậu ấy nhất ở nước Anh lúc này, nhưng David vẫn là số 1.

David xứng đáng được nhắc đến với cùng sự nể phục như Peter Schmeichel. Hãy nghĩ về điều này: Peter gia nhập United năm 27 tuổi, Edwin gia nhập năm 35 tuổi. Còn David, giờ mới 27, và vừa bước vào giai đoạn đỉnh cao. Tin tôi đi, David rồi sẽ còn hay hơn nữa."

Theo Daily Mail.


 


Xem thêm bài viết: David De Gea đã đến với Man United như thế nào? tại Khám Phá 365
David De Gea đã đến với Man United như thế nào?
Xem chi tiết
Ngài đã thất hứa với Van Persie rồi, Ngài Alex.

Ngài đã thất hứa với Van Persie rồi, Ngài Alex.

Van Persie có lẽ chưa phải là một huyền thoại ở Old Trafford, nhưng tiền đạo người Hà Lan xứng đáng được xem là một trong những thương vụ thành công nhất của Sir Alex Ferguson khi việc ký hợp đồng với anh đem lại cho M.U chức vô địch Premier League 2012/13. Cho tới nay, đó vẫn là lần lên ngôi gần nhất của “Quỷ đỏ”.

LÊN ĐỈNH NGAY MÙA ĐẦU TIÊN

Vụ chuyển nhượng Robin Van Persie thực sự đã tạo ra một cú sốc ở thời điểm nó xảy ra. Sau 8 năm gắn bó với Arsenal và được trao tấm băng đội trưởng, tiền đạo Hà Lan quay lưng với đội bóng thành London để chuyển tới kình địch M.U trong sự ngỡ ngàng và tức giận của các CĐV The Gunners.

Van Persie ra đi để tìm kiếm chức vô địch Premier League, điều anh đã không thể có được khi khoác áo Arsenal dù đẳng cấp của tiền đạo Hà Lan là không thể phủ nhận. Ngay lập tức, giấc mơ của cầu thủ sinh năm 1983 trở thành hiện thực ở Old Trafford, nơi anh trở thành động cơ chính đưa M.U đến chức vô địch nước Anh lần thứ 20.



Dấu ấn lớn nhất của Van Persie chính là cú hat-trick vào lưới Aston Villa ở trận đấu quyết định ngôi vô địch, một màn trình diễn ở trình độ cao nhất. Van Persie đã được trao chiếc áo số 20 ngay từ khi chuyển đến Manchester United, một biểu tượng cho sự quyết tâm cán mốc kỷ lục của bầy “Quỷ đỏ”.

Không phụ sự tin tưởng của Sir Alex, tiền đạo người Hà Lan ghi tổng cộng 30 bàn thắng trên mọi đấu trường, giành luôn giải thưởng cá nhân “Cầu thủ hay nhất mùa” mang tên Sir Matts Busby. Khó ai có thể tạo ra ảnh hưởng lớn ngay trong năm đầu tiên khoác áo một đội bóng mới như Van Persie.

Cầu thủ Hà Lan hẳn đã muốn tạo ra một chương mới trong sự nghiệp của mình khi chuyển tới khoác áo M.U, nhưng anh không biết rằng đó lại là chương kết thúc của Sir Alex. Mùa hè 2013, vị HLV huyền thoại người Scotland giã từ sự nghiệp. Tất cả mọi người đều sốc trước quyết định đó, nhưng không ai sốc bằng Van Persie.



Anh chính là người bị ảnh hưởng nặng nề nhất từ quyết định của Sir Alex.Ký hợp đồng 4 năm với M.U, Van Persie chỉ thực sự chơi tốt mùa đầu tiên dưới sự chỉ đạo của Sir Alex. Trong 3 năm tiếp theo, tiền đạo Hà Lan vật lộn với chấn thương và sự suy giảm phong độ, cùng với đó là sự bất ổn tại M.U dưới thời David Moyes và Louis Van Gaal. Năm 2015, Van Persie rời M.U sang Fenerbahce.

LỜI NÓI DỐI CỦA SIR ALEX

Mùa hè 2013, không chỉ có M.U theo đuổi Van Persie mà đội bóng cùng thành phố với họ là Man City cũng rất muốn đưa tiền đạo Hà Lan về Etihad để chơi cặp với Aguero. Tiền bạc thì Man City không thiếu, cái họ thiếu là một HLV tầm cỡ như Sir Alex Ferguson. Chính Sir Alex là người đã trực tiếp thuyết phục Van Persie đến M.U.

Cầu thủ Hà Lan không lạ gì Sir Alex qua những cuộc đại chiến Arsenal-M.U, nhưng những cuộc nói chuyện của hai người mới ở mức xã giao. Chỉ đến khi HLV huyền thoại người Scotland trực tiếp gọi điện cho Van Persie và khẳng định anh sẽ là trung tâm trong kế hoạch chinh phục ngôi vô địch Premier League lần thứ 20 của M.U, mọi chuyện coi như đã xong xuôi.



Van Persie đã sẵn lòng ngưỡng mộ Sir Alex, đến M.U thì lại càng phục vị HLV này hơn. “Chúng tôi đang hơn Man City 18 điểm và thua họ 1-2 trên sân nhà, khoảng cách vẫn là 15 điểm nhưng ông ấy tức giận kinh khủng. Ông ấy là người của chiến thắng”, Van Persie viết trong tự truyện của mình.

Cũng trong tự truyện đó, Van Persie hé lộ thông tin về lời hứa của Sir Alex: “Tôi đến M.U chủ yếu vì Sir Alex, ông ấy nói rằng sẽ ở lại CLB thêm 3 năm nữa”. Điều này được chính Sir Alex thừa nhận sau này: “Tôi đã nói với Van Persie và Kagawa, những bản hợp đồng mùa 2012/13 rằng tôi sẽ không nghỉ hưu sớm, tôi lấy làm tiếc vì đã nói với họ như vậy”.

Rất nhiều người băn khoăn nếu Sir Alex tại vị thêm vài năm, liệu Van Persie có thể hiện một phong độ chói sáng thêm một mùa giải nữa. Đó mãi mãi chỉ là một giả thuyết. Dù còn nhiều nuối tiếc, nhưng phải nói rằng Van Persie và M.U đã gặp nhau đúng thời điểm. Tiền đạo người Hà Lan quay lưng với đội bóng đã nâng tầm tên tuổi của mình, nơi anh lẽ ra đã được dựng tượng bên ngoài Emirates, để đi tìm danh hiệu lớn trong sự nghiệp.



Còn M.U, họ chi ra 24 triệu bảng để đem về một tiền đạo tài năng hiện thực hóa tham vọng thống trị. Van Persie chính là bản hợp đồng thành công cuối cùng của Sir Alex, và ngay cả khi chỉ có một mùa giải đỉnh cao với M.U, tiền đạo Hà Lan vẫn có vị trí đặc biệt trong trái tim các CĐV M.U, những người đã dành ra vài phút để tán thưởng anh khi Fenerbahce đến Old Trafford gặp M.U ở Europa League mùa giải năm ngoái.

Một phần thưởng xứng đáng cho tiền đạo Hà Lan.

Theo: Bóng đá & Cuộc sống


Xem thêm bài viết: Ngài đã thất hứa với Van Persie rồi, Ngài Alex. tại Khám Phá 365
Van Persie có lẽ chưa phải là một huyền thoại ở Old Trafford, nhưng tiền đạo người Hà Lan xứng đáng được xem là một trong những thương vụ thành công nhất của Sir Alex Ferguson khi việc ký hợp đồng với anh đem lại cho M.U chức vô địch Premier League 2012/13. Cho tới nay, đó vẫn là lần lên ngôi gần nhất của “Quỷ đỏ”.

LÊN ĐỈNH NGAY MÙA ĐẦU TIÊN

Vụ chuyển nhượng Robin Van Persie thực sự đã tạo ra một cú sốc ở thời điểm nó xảy ra. Sau 8 năm gắn bó với Arsenal và được trao tấm băng đội trưởng, tiền đạo Hà Lan quay lưng với đội bóng thành London để chuyển tới kình địch M.U trong sự ngỡ ngàng và tức giận của các CĐV The Gunners.

Van Persie ra đi để tìm kiếm chức vô địch Premier League, điều anh đã không thể có được khi khoác áo Arsenal dù đẳng cấp của tiền đạo Hà Lan là không thể phủ nhận. Ngay lập tức, giấc mơ của cầu thủ sinh năm 1983 trở thành hiện thực ở Old Trafford, nơi anh trở thành động cơ chính đưa M.U đến chức vô địch nước Anh lần thứ 20.



Dấu ấn lớn nhất của Van Persie chính là cú hat-trick vào lưới Aston Villa ở trận đấu quyết định ngôi vô địch, một màn trình diễn ở trình độ cao nhất. Van Persie đã được trao chiếc áo số 20 ngay từ khi chuyển đến Manchester United, một biểu tượng cho sự quyết tâm cán mốc kỷ lục của bầy “Quỷ đỏ”.

Không phụ sự tin tưởng của Sir Alex, tiền đạo người Hà Lan ghi tổng cộng 30 bàn thắng trên mọi đấu trường, giành luôn giải thưởng cá nhân “Cầu thủ hay nhất mùa” mang tên Sir Matts Busby. Khó ai có thể tạo ra ảnh hưởng lớn ngay trong năm đầu tiên khoác áo một đội bóng mới như Van Persie.

Cầu thủ Hà Lan hẳn đã muốn tạo ra một chương mới trong sự nghiệp của mình khi chuyển tới khoác áo M.U, nhưng anh không biết rằng đó lại là chương kết thúc của Sir Alex. Mùa hè 2013, vị HLV huyền thoại người Scotland giã từ sự nghiệp. Tất cả mọi người đều sốc trước quyết định đó, nhưng không ai sốc bằng Van Persie.



Anh chính là người bị ảnh hưởng nặng nề nhất từ quyết định của Sir Alex.Ký hợp đồng 4 năm với M.U, Van Persie chỉ thực sự chơi tốt mùa đầu tiên dưới sự chỉ đạo của Sir Alex. Trong 3 năm tiếp theo, tiền đạo Hà Lan vật lộn với chấn thương và sự suy giảm phong độ, cùng với đó là sự bất ổn tại M.U dưới thời David Moyes và Louis Van Gaal. Năm 2015, Van Persie rời M.U sang Fenerbahce.

LỜI NÓI DỐI CỦA SIR ALEX

Mùa hè 2013, không chỉ có M.U theo đuổi Van Persie mà đội bóng cùng thành phố với họ là Man City cũng rất muốn đưa tiền đạo Hà Lan về Etihad để chơi cặp với Aguero. Tiền bạc thì Man City không thiếu, cái họ thiếu là một HLV tầm cỡ như Sir Alex Ferguson. Chính Sir Alex là người đã trực tiếp thuyết phục Van Persie đến M.U.

Cầu thủ Hà Lan không lạ gì Sir Alex qua những cuộc đại chiến Arsenal-M.U, nhưng những cuộc nói chuyện của hai người mới ở mức xã giao. Chỉ đến khi HLV huyền thoại người Scotland trực tiếp gọi điện cho Van Persie và khẳng định anh sẽ là trung tâm trong kế hoạch chinh phục ngôi vô địch Premier League lần thứ 20 của M.U, mọi chuyện coi như đã xong xuôi.



Van Persie đã sẵn lòng ngưỡng mộ Sir Alex, đến M.U thì lại càng phục vị HLV này hơn. “Chúng tôi đang hơn Man City 18 điểm và thua họ 1-2 trên sân nhà, khoảng cách vẫn là 15 điểm nhưng ông ấy tức giận kinh khủng. Ông ấy là người của chiến thắng”, Van Persie viết trong tự truyện của mình.

Cũng trong tự truyện đó, Van Persie hé lộ thông tin về lời hứa của Sir Alex: “Tôi đến M.U chủ yếu vì Sir Alex, ông ấy nói rằng sẽ ở lại CLB thêm 3 năm nữa”. Điều này được chính Sir Alex thừa nhận sau này: “Tôi đã nói với Van Persie và Kagawa, những bản hợp đồng mùa 2012/13 rằng tôi sẽ không nghỉ hưu sớm, tôi lấy làm tiếc vì đã nói với họ như vậy”.

Rất nhiều người băn khoăn nếu Sir Alex tại vị thêm vài năm, liệu Van Persie có thể hiện một phong độ chói sáng thêm một mùa giải nữa. Đó mãi mãi chỉ là một giả thuyết. Dù còn nhiều nuối tiếc, nhưng phải nói rằng Van Persie và M.U đã gặp nhau đúng thời điểm. Tiền đạo người Hà Lan quay lưng với đội bóng đã nâng tầm tên tuổi của mình, nơi anh lẽ ra đã được dựng tượng bên ngoài Emirates, để đi tìm danh hiệu lớn trong sự nghiệp.



Còn M.U, họ chi ra 24 triệu bảng để đem về một tiền đạo tài năng hiện thực hóa tham vọng thống trị. Van Persie chính là bản hợp đồng thành công cuối cùng của Sir Alex, và ngay cả khi chỉ có một mùa giải đỉnh cao với M.U, tiền đạo Hà Lan vẫn có vị trí đặc biệt trong trái tim các CĐV M.U, những người đã dành ra vài phút để tán thưởng anh khi Fenerbahce đến Old Trafford gặp M.U ở Europa League mùa giải năm ngoái.

Một phần thưởng xứng đáng cho tiền đạo Hà Lan.

Theo: Bóng đá & Cuộc sống


Xem thêm bài viết: Ngài đã thất hứa với Van Persie rồi, Ngài Alex. tại Khám Phá 365
Ngài đã thất hứa với Van Persie rồi, Ngài Alex.
Xem chi tiết
Ashley Young: Cả thanh xuân dành cho Quỷ Đỏ

Ashley Young: Cả thanh xuân dành cho Quỷ Đỏ

Chàng trai mang tên "Young" ấy năm nay đã bước sang tuổi 32, ở cái tuổi ấy người đã giải nghệ, kẻ thì bên kia sườn dốc, còn anh vẫn ở lại Old Trafford để sắm vai một "nỗi xấu hổ của United", một "gã vô dụng", một kẻ cần được bán đi ngay lập tức... nhưng nhìn lại những gì Young đã miệt mài đóng góp cho Quỷ Đỏ, người ta có lẽ sẽ phải dành cho anh một sự trận trọng mà anh xứng đáng có được.

Đầu năm 2017, tương lai của tiền vệ người Anh trở nên mù mịt. Trước đó, Young chỉ đá chính đúng 2 lần trong tổng số 18 trận. Cái tên Young xuất hiện hầu hết trên tất cả các mặt báo với thông điệp rõ ràng: Đã đến lúc chàng tiền vệ này phải chia tay Old Trafford.

Mặc cho những lời dè bỉu và ánh mắt hoài nghi từ giới truyền thông, HLV Jose Mourinho lại nghĩ khác: "Chỉ một cầu thủ khiến tôi phải chờ đợi để ra quyết định, đó là Ashley Young. Cậu ấy là người mà tôi muốn giữ lại. Tôi chắc chắn không vui nếu Young ra đi. Ấy vậy mà ai cũng cho rằng cậu ấy là cầu thủ gần như sẽ phải nói lời chia tay đội."

Young từng bị chỉ trích khá nhiều bởi những pha "ăn vạ" của mình


 

Những bến đỗ "giả tưởng" cho Young liên tục xuất hiện trên các mặt báo. Một số khẳng định tiền vệ người Anh sẽ "tắm" trong mưa tiền nếu đồng ý chuyển sang Trung Quốc thi đấu. Tuy nhiên, Young vẫn im lặng và âm thầm tập luyện. Giai đoạn cuối mùa, tình hình có vẻ sáng sủa hơn với Young khi bản thân anh đã thi đấu 14 trên tổng số 21 trận trước khi dính chấn thương ở trận gặp Celta Vigo vào tháng 5. Mùa này trong 7 trận gần nhất, Young đá chính đến 6 lần.

Tại Manchester United, việc thay đổi lối chơi và vị trí sở trường là điều vô cùng bình thường. Nhìn tấm gương những Wayne Rooney, Ryan Giggs hay Antonio Valencia, ai cũng nghĩ đã đến lúc Young phải học cách thích nghi với hoàn cảnh mới. Và đó cũng là lúc tiền vệ người Anh tìm lại được chỗ đứng ở đội hình xuất phát với một vị trí mới toanh: hậu vệ trái.

Trước trận đấu với Benfica, Young được Mourinho lựa chọn là người sẽ trả lời phỏng vấn. Nói về quãng thời gian khó khăn đầu năm 2017, Young kể lại: "Ý chí của tôi lúc đó rất rõ ràng, tôi phải tập trung tối đa cho từng trận đấu và cống hiến hết sức mình. Nếu có chuyện gì xảy ra, CLB và tôi sẽ có buổi nói chuyện rõ ràng. Bất chấp tất cả, tôi vẫn muốn bản thân mình đóng góp tốt nhất cho đội."

Young luôn biết cách toả sáng đúng lúc


Cần phải nói, Young chính là hình mẫu chuyên nghiệp mà Mourinho hướng tới. Sự nỗ lực, vượt qua mọi sức ép giúp tiền vệ người Anh được tưởng thưởng. Minh chứng rõ nét nhất, Young giữ băng thủ quân của M.U trong 2 trận liên tiếp tại Champions League mùa này.

 

Sự nỗ lực và ngày càng hoàn thiện mình giúp Young đánh bật những hậu vệ thuần tuý M.U đang sở hữu như Luke Shaw, Daley Blind hay Matteo Darmian. "Đã là một cầu thủ chuyên nghiệp, bạn buộc phải biết thi đấu mọi vị trí trên sân," Young chia sẻ. "Tôi phải nỗ lực hơn để thích nghi với nhiều sơ đồ khác nhau. Bạn phải tự điều chỉnh được bản thân mình. Tôi chơi bóng ở cánh trái và đang tận hưởng niềm vui từ nó. Chỉ cần HLV tin tưởng, tôi sẽ cống hiến hết 100% sức mình."

Tại M.U, không ngoa khi cho rằng Young là một trong số những chân tạt bóng xuất sắc nhất. Xuất thân là một tiền vệ cánh, điểm mạnh tấn công của Young được phát huy tối đa. Tam tấu mới toanh Young - Lukaku - Fellaini được xem là sự kết hợp hoàn hảo mỗi khi M.U gặp bế tắc.

Young giờ đây không còn chỉ là "Young của mùa chuyển nhượng"


 

So về khả năng phòng thủ, Young rõ ràng không thể hơn Luke Shaw. Điều đáng nói, cả hai đều trở lại cùng lúc sau chấn thương. Trong khi Young lập tức được Mourinho cho đá chính, Shaw lại chật vật tìm lại phong độ cao nhất của mình. Cả hai đều đã có mặt tại Lisbon vào hôm qua để chuẩn bị cho trận gặp Benfica. Tất nhiên, ai cũng biết chắc rằng cá nhân nào sẽ được Mourinho trao cơ hội.

Khao khát thi đấu và thể hiện mình chưa bao giờ vụt tắt trong bản thân Young. Tiền vệ này từng thừa nhận nếu được Gareth Southgate trao cơ hội, anh sẽ sẵn sáng chiến đấu vì màu áo ĐTQG. Đã 4 năm rồi, CĐV Tam sư chưa được thấy những bước chạy thanh thoát của Young.

"Tôi vẫn còn rất đam mê và muốn được đại diện cho quốc gia một lần nữa trước khi giải nghệ. Khoác áo tuyển Anh là một vinh dự lớn và nếu được HLV triệu tập, tôi sẽ rất vui mừng," Young chia sẻ.

Dù chỉ là một người đội trưởng "bán thời gian" như cách tờ Goal ví von, nhưng Young giờ đã mang trong mình sứ mệnh truyền lửa đam mê cho đồng đội và là trợ thủ đắc lực của Mourinho trên mọi đấu trường.

TH.


Xem thêm bài viết: Ashley Young: Cả thanh xuân dành cho Quỷ Đỏ tại Khám Phá 365
Chàng trai mang tên "Young" ấy năm nay đã bước sang tuổi 32, ở cái tuổi ấy người đã giải nghệ, kẻ thì bên kia sườn dốc, còn anh vẫn ở lại Old Trafford để sắm vai một "nỗi xấu hổ của United", một "gã vô dụng", một kẻ cần được bán đi ngay lập tức... nhưng nhìn lại những gì Young đã miệt mài đóng góp cho Quỷ Đỏ, người ta có lẽ sẽ phải dành cho anh một sự trận trọng mà anh xứng đáng có được.

Đầu năm 2017, tương lai của tiền vệ người Anh trở nên mù mịt. Trước đó, Young chỉ đá chính đúng 2 lần trong tổng số 18 trận. Cái tên Young xuất hiện hầu hết trên tất cả các mặt báo với thông điệp rõ ràng: Đã đến lúc chàng tiền vệ này phải chia tay Old Trafford.

Mặc cho những lời dè bỉu và ánh mắt hoài nghi từ giới truyền thông, HLV Jose Mourinho lại nghĩ khác: "Chỉ một cầu thủ khiến tôi phải chờ đợi để ra quyết định, đó là Ashley Young. Cậu ấy là người mà tôi muốn giữ lại. Tôi chắc chắn không vui nếu Young ra đi. Ấy vậy mà ai cũng cho rằng cậu ấy là cầu thủ gần như sẽ phải nói lời chia tay đội."

Young từng bị chỉ trích khá nhiều bởi những pha "ăn vạ" của mình


 

Những bến đỗ "giả tưởng" cho Young liên tục xuất hiện trên các mặt báo. Một số khẳng định tiền vệ người Anh sẽ "tắm" trong mưa tiền nếu đồng ý chuyển sang Trung Quốc thi đấu. Tuy nhiên, Young vẫn im lặng và âm thầm tập luyện. Giai đoạn cuối mùa, tình hình có vẻ sáng sủa hơn với Young khi bản thân anh đã thi đấu 14 trên tổng số 21 trận trước khi dính chấn thương ở trận gặp Celta Vigo vào tháng 5. Mùa này trong 7 trận gần nhất, Young đá chính đến 6 lần.

Tại Manchester United, việc thay đổi lối chơi và vị trí sở trường là điều vô cùng bình thường. Nhìn tấm gương những Wayne Rooney, Ryan Giggs hay Antonio Valencia, ai cũng nghĩ đã đến lúc Young phải học cách thích nghi với hoàn cảnh mới. Và đó cũng là lúc tiền vệ người Anh tìm lại được chỗ đứng ở đội hình xuất phát với một vị trí mới toanh: hậu vệ trái.

Trước trận đấu với Benfica, Young được Mourinho lựa chọn là người sẽ trả lời phỏng vấn. Nói về quãng thời gian khó khăn đầu năm 2017, Young kể lại: "Ý chí của tôi lúc đó rất rõ ràng, tôi phải tập trung tối đa cho từng trận đấu và cống hiến hết sức mình. Nếu có chuyện gì xảy ra, CLB và tôi sẽ có buổi nói chuyện rõ ràng. Bất chấp tất cả, tôi vẫn muốn bản thân mình đóng góp tốt nhất cho đội."

Young luôn biết cách toả sáng đúng lúc


Cần phải nói, Young chính là hình mẫu chuyên nghiệp mà Mourinho hướng tới. Sự nỗ lực, vượt qua mọi sức ép giúp tiền vệ người Anh được tưởng thưởng. Minh chứng rõ nét nhất, Young giữ băng thủ quân của M.U trong 2 trận liên tiếp tại Champions League mùa này.

 

Sự nỗ lực và ngày càng hoàn thiện mình giúp Young đánh bật những hậu vệ thuần tuý M.U đang sở hữu như Luke Shaw, Daley Blind hay Matteo Darmian. "Đã là một cầu thủ chuyên nghiệp, bạn buộc phải biết thi đấu mọi vị trí trên sân," Young chia sẻ. "Tôi phải nỗ lực hơn để thích nghi với nhiều sơ đồ khác nhau. Bạn phải tự điều chỉnh được bản thân mình. Tôi chơi bóng ở cánh trái và đang tận hưởng niềm vui từ nó. Chỉ cần HLV tin tưởng, tôi sẽ cống hiến hết 100% sức mình."

Tại M.U, không ngoa khi cho rằng Young là một trong số những chân tạt bóng xuất sắc nhất. Xuất thân là một tiền vệ cánh, điểm mạnh tấn công của Young được phát huy tối đa. Tam tấu mới toanh Young - Lukaku - Fellaini được xem là sự kết hợp hoàn hảo mỗi khi M.U gặp bế tắc.

Young giờ đây không còn chỉ là "Young của mùa chuyển nhượng"


 

So về khả năng phòng thủ, Young rõ ràng không thể hơn Luke Shaw. Điều đáng nói, cả hai đều trở lại cùng lúc sau chấn thương. Trong khi Young lập tức được Mourinho cho đá chính, Shaw lại chật vật tìm lại phong độ cao nhất của mình. Cả hai đều đã có mặt tại Lisbon vào hôm qua để chuẩn bị cho trận gặp Benfica. Tất nhiên, ai cũng biết chắc rằng cá nhân nào sẽ được Mourinho trao cơ hội.

Khao khát thi đấu và thể hiện mình chưa bao giờ vụt tắt trong bản thân Young. Tiền vệ này từng thừa nhận nếu được Gareth Southgate trao cơ hội, anh sẽ sẵn sáng chiến đấu vì màu áo ĐTQG. Đã 4 năm rồi, CĐV Tam sư chưa được thấy những bước chạy thanh thoát của Young.

"Tôi vẫn còn rất đam mê và muốn được đại diện cho quốc gia một lần nữa trước khi giải nghệ. Khoác áo tuyển Anh là một vinh dự lớn và nếu được HLV triệu tập, tôi sẽ rất vui mừng," Young chia sẻ.

Dù chỉ là một người đội trưởng "bán thời gian" như cách tờ Goal ví von, nhưng Young giờ đã mang trong mình sứ mệnh truyền lửa đam mê cho đồng đội và là trợ thủ đắc lực của Mourinho trên mọi đấu trường.

TH.


Xem thêm bài viết: Ashley Young: Cả thanh xuân dành cho Quỷ Đỏ tại Khám Phá 365
Ashley Young: Cả thanh xuân dành cho Quỷ Đỏ
Xem chi tiết
Gương mặt huyền thoại: Eric Cantona

Gương mặt huyền thoại: Eric Cantona

Trải qua hơn 100 năm tồn tại, CLB Manchester United đã phát hiện, đào tạo cũng như đón tiếp rất nhiều cầu thủ. Nhiều người trong số họ không thể để lại nhiều ấn tượng tại Old Trafford, nhưng cũng không ít người khác đã đi vào lịch sử của đội bóng. Con đường đi vào ngôi đền huyền thoại của họ không giống nhau: có người được vinh danh vì số lần ra sân, có người nhờ vào số bàn thắng ghi được. Tuy nhiên, có những cầu thủ không thi đấu cho United trong thời gian dài, cũng không ghi được nhiều bàn thắng nhưng vẫn trở thành huyền thoại. Đơn giản bởi vì họ đã làm nên lịch sử của Manchester United. Chùm bài viết “Gương mặt huyền thoại” sẽ mang đến cho các bạn những thông tin về rất nhiều huyền thoại của Quỷ Đỏ mà có thể bạn còn chưa từng nghe đến tên tuổi họ.


Eric Cantona


Ngày sinh: 24/05/1966
Ngày kí hợp đồng: 27/11/1992
Trận đầu tiên: 06/12/1992 trong trận đấu với Manchester City (Sân nhà)
Số bàn thắng ghi được: 82
Số lần ra sân: 1985
Vị trí: Tiền đạo
Ngày rời United: 

Được người hâm mộ gọi là "Vua", là "Chúa", Cantona tuy chỉ thi đấu tại Old Trafford trong vòng bốn năm rưỡi nhưng đã trở thành huyền thoại tại đây.



Thường xuyên ra sân với chiếc áo số 7 có cổ áo dựng đứng, phong cách có phần ngang tàn, Eric Cantona dường như được sinh ra để chơi bóng cho Manchester United, nhất là khi anh chuyển đến sân Old Trafford từ Leeds United.

"Đứa con hư" của bóng đá Pháp đã có gần 50 lần khoác áo đội tuyển quốc gia. Mặc dù đã giành được chức vô địch với Marseille năm 1991 nhưng ở tuổi 25, anh đã rời khỏi đất nước hình lục lăng khi anh lọt vào mắt xanh của HLV Howard Wilkinson [HLV của Leeds United] trong trận đấu giao hữu với Sheffield Wednesday. Ngay sau khi chuyển đến Leeds United, anh đã cùng đội bóng này giành chức vô địch mùa giải 1991/1992. Trong trận đấu Charity Shield giữa Leeds và Liverpool, Cantona đã lập được cú hat-trick Sau đó, Sir Alex nhận được tin rằng cầu thủ người Pháp có thể ra đi vào tháng Mười hai và ông đã đưa anh về Old Trafford với giá 1,2 triệu Bảng.

Trong bốn năm rưỡi khoác áo Quỷ Đỏ, với bầu nhiệt huyết, tinh thần chiến đấu hết mình, sự chân thành, sự hòa hoa vốn có của người Pháp, Cantona đã đi vào ngôi đền huyền thoại của United. Người hâm một đã thấy lại được những màn trình diễn ấn tượng trên sân cỏ như khi George Best còn thi đấu. Cầu thủ người Pháp này chính là miếng ghép còn thiếu trong đội hình United. Với chín bàn thắng sau 22 trận tại giải vô địch quốc gia, Cantona đã giúp đội bóng giành được chức vô địch mùa giải 1992/1993.

Với sự có mặt của Cantona, United chỉ một lần duy nhất không lên ngôi vô địch trong bốn năm liên tiếp. Tại bốn mùa giải đó, Cantona hai lần đứng đầu danh sách ghi bàn, một lần đứng thứ hai. Có được thành tích đó, ngoài kĩ thuật siêu hạng, Cantona còn sở hữu một tài năng đặc biệt. Trên sân, anh luôn là tấm gương cho các đồng đội và không bao giờ bỏ cuộc.



Khi F.A quyết định cấm Eric thi đấu chín tháng trong mùa giải 1994/1995 sau cú kung-fu nổi tiếng vào Selhurst Park [cổ động viên của Crystal Palace], Cantona đã thể hiện được bản lĩnh của mình khi chấp nhận lao động công ích 120 giờ mà không phàn nàn gì. Và ngay sau khi quay trở lại, tháng Mười, anh đã ghi bàn vào lưới Liverpool từ chấm 11m trên sân Old Trafford.

Với sự dẫn dắt của Cantona, những tài năng trẻ như David Beckham, Ryan Giggs và Roy Keane đã từng bước trưởng thành giúp United không có đối thủ ở mùa giải 1995/1996. Mùa giải đó, Cantona đã ghi được 19 bàn thắng trên tất cả các mặt trận và anh là một trong bốn người có số bàn thắng là hai chữ số. Anh đã ghi bàn trong sáu trận liên tiếp tại Premier League trong tháng Ba và tháng Tư, giúp United đánh bại Newcastle để lên ngôi vô địch. Trong trận chung kết cúp F.A với Liverpool trên sân Wembley, Cantona đã cùng các đồng đội lên ngôi vô địch, giúp United có được cú đúp thứ hai trong ba mùa giải. Mùa giải đó cũng là giai đoạn đỉnh cao của Cantona tại sân Old Trafford.

Cuối mùa giải 1996/1997, United lại một lần nữa lên ngôi vô địch. Tuy nhiên, danh hiệu đó không giúp đội bóng quên đi nỗi thất vọng bị loại tại vòng bán kết Champions League. Cũng thời gian này, Cantona quyết định treo giày và đó là một mất mát to lớn đối với đội bóng. Tuy không còn khoác áo Quỷ Đỏ nữa nhưng các cổ động viên sẽ không bao giờ quên những cống hiến của anh cho United cũng như tinh thần thi đấu hết mình mà Cantona đã thể hiện.


RedCF.


Xem thêm bài viết: Gương mặt huyền thoại: Eric Cantona tại Khám Phá 365

Trải qua hơn 100 năm tồn tại, CLB Manchester United đã phát hiện, đào tạo cũng như đón tiếp rất nhiều cầu thủ. Nhiều người trong số họ không thể để lại nhiều ấn tượng tại Old Trafford, nhưng cũng không ít người khác đã đi vào lịch sử của đội bóng. Con đường đi vào ngôi đền huyền thoại của họ không giống nhau: có người được vinh danh vì số lần ra sân, có người nhờ vào số bàn thắng ghi được. Tuy nhiên, có những cầu thủ không thi đấu cho United trong thời gian dài, cũng không ghi được nhiều bàn thắng nhưng vẫn trở thành huyền thoại. Đơn giản bởi vì họ đã làm nên lịch sử của Manchester United. Chùm bài viết “Gương mặt huyền thoại” sẽ mang đến cho các bạn những thông tin về rất nhiều huyền thoại của Quỷ Đỏ mà có thể bạn còn chưa từng nghe đến tên tuổi họ.


Eric Cantona


Ngày sinh: 24/05/1966
Ngày kí hợp đồng: 27/11/1992
Trận đầu tiên: 06/12/1992 trong trận đấu với Manchester City (Sân nhà)
Số bàn thắng ghi được: 82
Số lần ra sân: 1985
Vị trí: Tiền đạo
Ngày rời United: 

Được người hâm mộ gọi là "Vua", là "Chúa", Cantona tuy chỉ thi đấu tại Old Trafford trong vòng bốn năm rưỡi nhưng đã trở thành huyền thoại tại đây.



Thường xuyên ra sân với chiếc áo số 7 có cổ áo dựng đứng, phong cách có phần ngang tàn, Eric Cantona dường như được sinh ra để chơi bóng cho Manchester United, nhất là khi anh chuyển đến sân Old Trafford từ Leeds United.

"Đứa con hư" của bóng đá Pháp đã có gần 50 lần khoác áo đội tuyển quốc gia. Mặc dù đã giành được chức vô địch với Marseille năm 1991 nhưng ở tuổi 25, anh đã rời khỏi đất nước hình lục lăng khi anh lọt vào mắt xanh của HLV Howard Wilkinson [HLV của Leeds United] trong trận đấu giao hữu với Sheffield Wednesday. Ngay sau khi chuyển đến Leeds United, anh đã cùng đội bóng này giành chức vô địch mùa giải 1991/1992. Trong trận đấu Charity Shield giữa Leeds và Liverpool, Cantona đã lập được cú hat-trick Sau đó, Sir Alex nhận được tin rằng cầu thủ người Pháp có thể ra đi vào tháng Mười hai và ông đã đưa anh về Old Trafford với giá 1,2 triệu Bảng.

Trong bốn năm rưỡi khoác áo Quỷ Đỏ, với bầu nhiệt huyết, tinh thần chiến đấu hết mình, sự chân thành, sự hòa hoa vốn có của người Pháp, Cantona đã đi vào ngôi đền huyền thoại của United. Người hâm một đã thấy lại được những màn trình diễn ấn tượng trên sân cỏ như khi George Best còn thi đấu. Cầu thủ người Pháp này chính là miếng ghép còn thiếu trong đội hình United. Với chín bàn thắng sau 22 trận tại giải vô địch quốc gia, Cantona đã giúp đội bóng giành được chức vô địch mùa giải 1992/1993.

Với sự có mặt của Cantona, United chỉ một lần duy nhất không lên ngôi vô địch trong bốn năm liên tiếp. Tại bốn mùa giải đó, Cantona hai lần đứng đầu danh sách ghi bàn, một lần đứng thứ hai. Có được thành tích đó, ngoài kĩ thuật siêu hạng, Cantona còn sở hữu một tài năng đặc biệt. Trên sân, anh luôn là tấm gương cho các đồng đội và không bao giờ bỏ cuộc.



Khi F.A quyết định cấm Eric thi đấu chín tháng trong mùa giải 1994/1995 sau cú kung-fu nổi tiếng vào Selhurst Park [cổ động viên của Crystal Palace], Cantona đã thể hiện được bản lĩnh của mình khi chấp nhận lao động công ích 120 giờ mà không phàn nàn gì. Và ngay sau khi quay trở lại, tháng Mười, anh đã ghi bàn vào lưới Liverpool từ chấm 11m trên sân Old Trafford.

Với sự dẫn dắt của Cantona, những tài năng trẻ như David Beckham, Ryan Giggs và Roy Keane đã từng bước trưởng thành giúp United không có đối thủ ở mùa giải 1995/1996. Mùa giải đó, Cantona đã ghi được 19 bàn thắng trên tất cả các mặt trận và anh là một trong bốn người có số bàn thắng là hai chữ số. Anh đã ghi bàn trong sáu trận liên tiếp tại Premier League trong tháng Ba và tháng Tư, giúp United đánh bại Newcastle để lên ngôi vô địch. Trong trận chung kết cúp F.A với Liverpool trên sân Wembley, Cantona đã cùng các đồng đội lên ngôi vô địch, giúp United có được cú đúp thứ hai trong ba mùa giải. Mùa giải đó cũng là giai đoạn đỉnh cao của Cantona tại sân Old Trafford.

Cuối mùa giải 1996/1997, United lại một lần nữa lên ngôi vô địch. Tuy nhiên, danh hiệu đó không giúp đội bóng quên đi nỗi thất vọng bị loại tại vòng bán kết Champions League. Cũng thời gian này, Cantona quyết định treo giày và đó là một mất mát to lớn đối với đội bóng. Tuy không còn khoác áo Quỷ Đỏ nữa nhưng các cổ động viên sẽ không bao giờ quên những cống hiến của anh cho United cũng như tinh thần thi đấu hết mình mà Cantona đã thể hiện.


RedCF.


Xem thêm bài viết: Gương mặt huyền thoại: Eric Cantona tại Khám Phá 365
Gương mặt huyền thoại: Eric Cantona
Xem chi tiết
Juan Veron: Bi kịch tại Nhà hát của những Giấc mơ

Juan Veron: Bi kịch tại Nhà hát của những Giấc mơ

Juan Veron đã gây kinh ngạc với quyết định tái xuất sân cỏ trong màu áo Estudiantes sau 2 năm nghỉ hưu. Với tài năng của mình, Phù thủy người Argentina vẫn dư sức chơi bóng đá đỉnh cao ở tuổi 41. Vậy tại sao anh lại thất bại ở Man United trong giai đoạn thăng hoa nhất của sự nghiệp?


“Cậu ấy là một cầu thủ tuyệt vời. Còn chúng mày là một lũ ngu!”, Sir Alex Ferguson đã hét lên như thế vào năm 2002, khi cánh báo chí liên tục hỏi ông về phong độ yếu kém của Juan Veron, bản hợp đồng kỷ lục 28,1 triệu bảng - đắt nhất lịch sử bóng đá Anh thời đó.


Cho đến tận sau này, trong cuốn tự truyện xuất bản năm 2013, Sir Alex vẫn ca ngợi Veron là ngôi sao đẳng cấp hàng đầu, với nhãn quan chiến thuật sắc bén, trí thông minh, kỹ thuật siêu phàm và nguồn năng lượng bất tận. Nhưng mặt khác, ông cũng thừa nhận, bất lực để tận dụng tất cả những phẩm chất ưu việt đó, dù đã làm mọi cách. Tóm lại, đây là một thương vụ thất bại.


Trong thế giới chuyển nhượng, với những trường hợp thất bại, thường rơi vào hai loại cầu thủ, những người đã qua thời đỉnh cao (Shevchenko, Kaka, Torres) và không bao giờ vươn tới đỉnh cao (rất nhiều, như Bebe, Djemba-Djemba, Kleberson ở United). Khá kỳ lạ khi Veron không thuộc một trong hai. Khi tới Old Trafford, anh là tiền vệ xuất sắc nhất thế giới.


Mùa 1999/00, Lazio đã lội ngược dòng ngoạn mục từ 9 điểm ít hơn Juventus để giành chức vô địch đáng nhớ nhất lịch sử. Veron ghi 8 bàn và đóng vai trò quan trọng nhất trong chiến tích vĩ đại này. La Brujita (Phù thủy nhỏ) mang đến sự khác biệt với những cú dứt điểm từ xa trái phá, các đường chuyền đột phá và khơi dậy cảm hứng mãnh liệt trong mỗi pha xử lý.


Tại M.U, tất cả đều ghi nhận tài năng của Veron. Nicky Butt nói rằng, sau Eric Cantona, Veron là cầu thủ giỏi nhất mà anh từng thấy. “Trong tập luyện, anh ấy tạo ra những điều mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy”, Butt nói với The Times, “Khi tôi bị treo giò ở trận đấu với Everton năm 2001, ngồi trên khán đài và nhìn Seba chơi bóng, tôi đã nghĩ, có thể mình sẽ không bao giờ được ra sân một lần nữa và phải sớm tính chuyện ra đi”.


Trở lại với câu hỏi, vậy vì lẽ gì Veron lại thất bại? Butt cho rằng Veron không hiểu triết lý của CLB. “Chúng tôi yêu thích tính quyết liệt, máu lửa và sự cuồng bạo”, cựu tiền vệ Quỷ Đỏ nói, “Đưa bóng cho Schmeichel, rồi chuyền cho Giggs, tấn công, tấn công và tấn công. Seba chỉ đơn giản là không thể xử lý tốc độ và nhịp độ”.


Còn theo Sir Alex, Veron quá tự do trên sân và hiếm khi tuân thủ kỷ luật chiến thuật. Anh dâng cao, dạt trái, dạt phải dù được yêu cầu đá tiền vệ trung tâm. Và mặc dù tạo ra không ít khoảnh khắc gây thán phục, La Brujita không thể trở thành một phần của đội bóng.


Veron cũng đồng ý tất cả những điều này. Anh nói các trận đấu ở Anh quá cởi mở và cường độ luân chuyển bóng giữa hai đầu sân diễn ra liên tục, liên tục. Cũng không như ở Italia, các cầu thủ United tập luyện suốt ngày và căng thẳng như khi thi đấu.


Tuy nhiên, còn một yếu tố quan trọng khác, là thời điểm. Veron đã đến như một phần của cuộc cách mạng chiến thuật của Sir Alex, sau thất bại trước 4-3-3 của Real Madrid tại tứ kết Champions League 1999/00. Ông muốn tạo ra cái gì đó khác với 4-4-2 đã từng chơi.


Thế nhưng khi ấy, United lại có bộ tứ tuyệt đỉnh David Beckham, Ryan Giggs, Roy Keane và Paul Scholes. Để tích hợp Veron vào hệ thống, Fergie chuyển Scholes lên đá số 10, vị trí mà tiền vệ này không hề mong muốn.


Tại Lazio, La Brujita được phép chơi tự do bởi phía sau anh là Diego Simeone hay Matias Almeyda, cùng hàng thủ được chỉ huy bởi Alessandro Nesta. Với Man United, như thế quá mạo hiểm. Họ không bao giờ có một tiền vệ chuyên trách phòng ngự và bộ tứ vệ khá mong manh sau khi Jaap Stam ra đi còn Laurent Blanc đã 36 tuổi.


Cuộc sống của Veron ở Old Trafford cũng không chỉ màu hồng. Tuy các đồng đội cố gắng thân thiện với anh, giúp anh hòa nhập bằng cách nói xen kẽ các từ Tây Ban Nha và trong câu chuyện, nhưng không phải ai cũng thế.


Vào lúc ấy, Man United đang chịu đựng sự cáu bẳn và khó chịu của đội trưởng Roy Keane. Anh ta, với “những lời lẽ cay độc có thể đánh gục người mạnh mẽ nhất”, luôn chia mũi dùi vào bất cứ ai, nhất là Veron. Vốn đã rất khó khăn để tỏa sáng ở môi trường mới, sự độc địa của Keane đã đánh gục Veron. “Tôi đã rất khắc nghiệt với Seba, và tôi đã sai”, Keane nói, khi mọi thứ đã là quá khứ.


Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết các trận tốt nhất của Veron đều diễn ra khi Keane chấn thương. Nhưng Sir Alex không đủ dũng cảm để loại bỏ đội trưởng người Ireland và phải đợi đến 3 năm sau khi La Brujita ra đi mới làm điều đó.


Để rồi lịch sử mãi ghi nhận, Veron là một bi kịch của Nhà hát của những giấc mơ.


ST.


Xem thêm bài viết: Juan Veron: Bi kịch tại Nhà hát của những Giấc mơ tại Khám Phá 365

Juan Veron đã gây kinh ngạc với quyết định tái xuất sân cỏ trong màu áo Estudiantes sau 2 năm nghỉ hưu. Với tài năng của mình, Phù thủy người Argentina vẫn dư sức chơi bóng đá đỉnh cao ở tuổi 41. Vậy tại sao anh lại thất bại ở Man United trong giai đoạn thăng hoa nhất của sự nghiệp?


“Cậu ấy là một cầu thủ tuyệt vời. Còn chúng mày là một lũ ngu!”, Sir Alex Ferguson đã hét lên như thế vào năm 2002, khi cánh báo chí liên tục hỏi ông về phong độ yếu kém của Juan Veron, bản hợp đồng kỷ lục 28,1 triệu bảng - đắt nhất lịch sử bóng đá Anh thời đó.


Cho đến tận sau này, trong cuốn tự truyện xuất bản năm 2013, Sir Alex vẫn ca ngợi Veron là ngôi sao đẳng cấp hàng đầu, với nhãn quan chiến thuật sắc bén, trí thông minh, kỹ thuật siêu phàm và nguồn năng lượng bất tận. Nhưng mặt khác, ông cũng thừa nhận, bất lực để tận dụng tất cả những phẩm chất ưu việt đó, dù đã làm mọi cách. Tóm lại, đây là một thương vụ thất bại.


Trong thế giới chuyển nhượng, với những trường hợp thất bại, thường rơi vào hai loại cầu thủ, những người đã qua thời đỉnh cao (Shevchenko, Kaka, Torres) và không bao giờ vươn tới đỉnh cao (rất nhiều, như Bebe, Djemba-Djemba, Kleberson ở United). Khá kỳ lạ khi Veron không thuộc một trong hai. Khi tới Old Trafford, anh là tiền vệ xuất sắc nhất thế giới.


Mùa 1999/00, Lazio đã lội ngược dòng ngoạn mục từ 9 điểm ít hơn Juventus để giành chức vô địch đáng nhớ nhất lịch sử. Veron ghi 8 bàn và đóng vai trò quan trọng nhất trong chiến tích vĩ đại này. La Brujita (Phù thủy nhỏ) mang đến sự khác biệt với những cú dứt điểm từ xa trái phá, các đường chuyền đột phá và khơi dậy cảm hứng mãnh liệt trong mỗi pha xử lý.


Tại M.U, tất cả đều ghi nhận tài năng của Veron. Nicky Butt nói rằng, sau Eric Cantona, Veron là cầu thủ giỏi nhất mà anh từng thấy. “Trong tập luyện, anh ấy tạo ra những điều mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy”, Butt nói với The Times, “Khi tôi bị treo giò ở trận đấu với Everton năm 2001, ngồi trên khán đài và nhìn Seba chơi bóng, tôi đã nghĩ, có thể mình sẽ không bao giờ được ra sân một lần nữa và phải sớm tính chuyện ra đi”.


Trở lại với câu hỏi, vậy vì lẽ gì Veron lại thất bại? Butt cho rằng Veron không hiểu triết lý của CLB. “Chúng tôi yêu thích tính quyết liệt, máu lửa và sự cuồng bạo”, cựu tiền vệ Quỷ Đỏ nói, “Đưa bóng cho Schmeichel, rồi chuyền cho Giggs, tấn công, tấn công và tấn công. Seba chỉ đơn giản là không thể xử lý tốc độ và nhịp độ”.


Còn theo Sir Alex, Veron quá tự do trên sân và hiếm khi tuân thủ kỷ luật chiến thuật. Anh dâng cao, dạt trái, dạt phải dù được yêu cầu đá tiền vệ trung tâm. Và mặc dù tạo ra không ít khoảnh khắc gây thán phục, La Brujita không thể trở thành một phần của đội bóng.


Veron cũng đồng ý tất cả những điều này. Anh nói các trận đấu ở Anh quá cởi mở và cường độ luân chuyển bóng giữa hai đầu sân diễn ra liên tục, liên tục. Cũng không như ở Italia, các cầu thủ United tập luyện suốt ngày và căng thẳng như khi thi đấu.


Tuy nhiên, còn một yếu tố quan trọng khác, là thời điểm. Veron đã đến như một phần của cuộc cách mạng chiến thuật của Sir Alex, sau thất bại trước 4-3-3 của Real Madrid tại tứ kết Champions League 1999/00. Ông muốn tạo ra cái gì đó khác với 4-4-2 đã từng chơi.


Thế nhưng khi ấy, United lại có bộ tứ tuyệt đỉnh David Beckham, Ryan Giggs, Roy Keane và Paul Scholes. Để tích hợp Veron vào hệ thống, Fergie chuyển Scholes lên đá số 10, vị trí mà tiền vệ này không hề mong muốn.


Tại Lazio, La Brujita được phép chơi tự do bởi phía sau anh là Diego Simeone hay Matias Almeyda, cùng hàng thủ được chỉ huy bởi Alessandro Nesta. Với Man United, như thế quá mạo hiểm. Họ không bao giờ có một tiền vệ chuyên trách phòng ngự và bộ tứ vệ khá mong manh sau khi Jaap Stam ra đi còn Laurent Blanc đã 36 tuổi.


Cuộc sống của Veron ở Old Trafford cũng không chỉ màu hồng. Tuy các đồng đội cố gắng thân thiện với anh, giúp anh hòa nhập bằng cách nói xen kẽ các từ Tây Ban Nha và trong câu chuyện, nhưng không phải ai cũng thế.


Vào lúc ấy, Man United đang chịu đựng sự cáu bẳn và khó chịu của đội trưởng Roy Keane. Anh ta, với “những lời lẽ cay độc có thể đánh gục người mạnh mẽ nhất”, luôn chia mũi dùi vào bất cứ ai, nhất là Veron. Vốn đã rất khó khăn để tỏa sáng ở môi trường mới, sự độc địa của Keane đã đánh gục Veron. “Tôi đã rất khắc nghiệt với Seba, và tôi đã sai”, Keane nói, khi mọi thứ đã là quá khứ.


Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết các trận tốt nhất của Veron đều diễn ra khi Keane chấn thương. Nhưng Sir Alex không đủ dũng cảm để loại bỏ đội trưởng người Ireland và phải đợi đến 3 năm sau khi La Brujita ra đi mới làm điều đó.


Để rồi lịch sử mãi ghi nhận, Veron là một bi kịch của Nhà hát của những giấc mơ.


ST.


Xem thêm bài viết: Juan Veron: Bi kịch tại Nhà hát của những Giấc mơ tại Khám Phá 365
Juan Veron: Bi kịch tại Nhà hát của những Giấc mơ
Xem chi tiết
Fan nhí 3 tuổi kể tên các cầu thủ United và hát ca khúc về Ibrahimovic

Fan nhí 3 tuổi kể tên các cầu thủ United và hát ca khúc về Ibrahimovic

Clip ghi lại khoảnh khắc siêu dễ thương của bé gái 3 tuổi khi kể vanh vách tên những cầu thủ của Man United với sự gợi ý của bố mình. Không những thế, cô bé fan nhí này còn thuộc lòng ca khúc về Ibrahimovic nữa nhé.

[embed]https://www.youtube.com/watch?v=kgBuRfHuIaA[/embed]

Nguồn: Youtube.


Xem thêm bài viết: Fan nhí 3 tuổi kể tên các cầu thủ United và hát ca khúc về Ibrahimovic tại Khám Phá 365
Clip ghi lại khoảnh khắc siêu dễ thương của bé gái 3 tuổi khi kể vanh vách tên những cầu thủ của Man United với sự gợi ý của bố mình. Không những thế, cô bé fan nhí này còn thuộc lòng ca khúc về Ibrahimovic nữa nhé.

[embed]https://www.youtube.com/watch?v=kgBuRfHuIaA[/embed]

Nguồn: Youtube.


Xem thêm bài viết: Fan nhí 3 tuổi kể tên các cầu thủ United và hát ca khúc về Ibrahimovic tại Khám Phá 365
Fan nhí 3 tuổi kể tên các cầu thủ United và hát ca khúc về Ibrahimovic
Xem chi tiết
Nemanja Vidic: "Mũi có thể sửa nhưng niềm kiêu hãnh thì không!"

Nemanja Vidic: "Mũi có thể sửa nhưng niềm kiêu hãnh thì không!"

Bức tường thép huyền thoại của Old Trafford một thời, Nemanja Vidic có lẽ là một trong những hậu vệ chơi lăn xả nhất trong lịch sử Ngoại hạng Anh. Với Vida, những chấn thương dù bầm dập đến mấy cũng không thấm vào đâu so với niềm kiêu hãnh bị tổn thương khi để đối phương chọc thủng lưới đội nhà.

Cựu thủ lĩnh Quỷ đỏ Nemanja Vidic đã giã từ sự nghiệp sau hơn 8 năm gắn bó với đội chủ sân Old Trafford. Đó là một khoảng trống lớn đối với các cổ động viên của United, bởi với họ, Vidic là một tượng đài thực sự.

Với lối chơi lăn xả, quyết liệt, chắc chắn những người yêu mến M.U đều nhiều lần chứng kiến cảnh Vidic đổ máu trên sân. Nhưng cũng chính sự máu lửa ấy đã góp phần tạo nên lối chơi của Quỷ đỏ thực sự. Tầm ảnh hưởng của Vidic là vô cùng lớn, bởi sau khi anh quyết định chia tay M.U vì những chấn thương dai dẳng, lối chơi của M.U dường như đã “mềm” đi rất nhiều.



Trong một lần phỏng vấn gần đây với tờ The Sunday Times, khi được hỏi điều gì đã khiến anh luôn nỗ lực ngay cả khi bị chấn thương, Vidic đáp: “Đó là niềm kiêu hãnh. Mũi vỡ có thể sửa, nhưng nếu bạn để đội nhà bị lọt lưới, chẳng điều gì có thể sửa chữa được. Nếu để ý kỹ, bạn có thể thấy rất nhiều cầu thủ có hình thể lớn hơn tôi, nhưng khi đối mặt với họ, tôi luôn tự nhủ rằng: phải cố 80% sức lực. Không, phải 90%. Không, phải 150%. Đó chính là sức mạnh tinh thần”.

Cũng chính sức mạnh tinh thần ấy đã giúp cho hậu vệ người Serbia có hơn 300 lần ra sân cùng M.U, đồng thời có công lớn trong việc giúp Quỷ đỏ mang về tới 5 danh hiệu Premier League.


“Trong 4-5 năm cuối cùng của sự nghiệp, tôi đã phải chịu đựng rất nhiều”, Vidic kể tiếp. “Trận chung kết Champions League 2008, tôi đã chơi trong tình trạng chấn thương. Thầy Fergie lúc đó có hỏi tôi: “Cậu sẵn sàng chơi chứ”. Tôi đáp: “À vâng, tôi cảm thấy hơi...”. Rồi ông ấy nói: “Cậu đang sẵn sàng rồi đó. Ông ấy luôn khiến chúng tôi cảm thấy ngưỡng mộ và muốn được noi theo. Ông ấy giải quyết công việc một cách dễ dàng, ngay cả khi nó có khó khăn đến đâu”, Vidic khép lại.

The Sunday Times.


Xem thêm bài viết: Nemanja Vidic: "Mũi có thể sửa nhưng niềm kiêu hãnh thì không!" tại Khám Phá 365
Bức tường thép huyền thoại của Old Trafford một thời, Nemanja Vidic có lẽ là một trong những hậu vệ chơi lăn xả nhất trong lịch sử Ngoại hạng Anh. Với Vida, những chấn thương dù bầm dập đến mấy cũng không thấm vào đâu so với niềm kiêu hãnh bị tổn thương khi để đối phương chọc thủng lưới đội nhà.

Cựu thủ lĩnh Quỷ đỏ Nemanja Vidic đã giã từ sự nghiệp sau hơn 8 năm gắn bó với đội chủ sân Old Trafford. Đó là một khoảng trống lớn đối với các cổ động viên của United, bởi với họ, Vidic là một tượng đài thực sự.

Với lối chơi lăn xả, quyết liệt, chắc chắn những người yêu mến M.U đều nhiều lần chứng kiến cảnh Vidic đổ máu trên sân. Nhưng cũng chính sự máu lửa ấy đã góp phần tạo nên lối chơi của Quỷ đỏ thực sự. Tầm ảnh hưởng của Vidic là vô cùng lớn, bởi sau khi anh quyết định chia tay M.U vì những chấn thương dai dẳng, lối chơi của M.U dường như đã “mềm” đi rất nhiều.



Trong một lần phỏng vấn gần đây với tờ The Sunday Times, khi được hỏi điều gì đã khiến anh luôn nỗ lực ngay cả khi bị chấn thương, Vidic đáp: “Đó là niềm kiêu hãnh. Mũi vỡ có thể sửa, nhưng nếu bạn để đội nhà bị lọt lưới, chẳng điều gì có thể sửa chữa được. Nếu để ý kỹ, bạn có thể thấy rất nhiều cầu thủ có hình thể lớn hơn tôi, nhưng khi đối mặt với họ, tôi luôn tự nhủ rằng: phải cố 80% sức lực. Không, phải 90%. Không, phải 150%. Đó chính là sức mạnh tinh thần”.

Cũng chính sức mạnh tinh thần ấy đã giúp cho hậu vệ người Serbia có hơn 300 lần ra sân cùng M.U, đồng thời có công lớn trong việc giúp Quỷ đỏ mang về tới 5 danh hiệu Premier League.


“Trong 4-5 năm cuối cùng của sự nghiệp, tôi đã phải chịu đựng rất nhiều”, Vidic kể tiếp. “Trận chung kết Champions League 2008, tôi đã chơi trong tình trạng chấn thương. Thầy Fergie lúc đó có hỏi tôi: “Cậu sẵn sàng chơi chứ”. Tôi đáp: “À vâng, tôi cảm thấy hơi...”. Rồi ông ấy nói: “Cậu đang sẵn sàng rồi đó. Ông ấy luôn khiến chúng tôi cảm thấy ngưỡng mộ và muốn được noi theo. Ông ấy giải quyết công việc một cách dễ dàng, ngay cả khi nó có khó khăn đến đâu”, Vidic khép lại.

The Sunday Times.


Xem thêm bài viết: Nemanja Vidic: "Mũi có thể sửa nhưng niềm kiêu hãnh thì không!" tại Khám Phá 365
Nemanja Vidic: "Mũi có thể sửa nhưng niềm kiêu hãnh thì không!"
Xem chi tiết
Mourinho và nghệ thuật chiến thắng đầy tinh xảo

Mourinho và nghệ thuật chiến thắng đầy tinh xảo

Jose Mourinho rõ ràng là kẻ thù của bóng đá. Bóng đá của ông triệt tiêu cái đẹp. Môn thể thao hấp dẫn hàng triệu người khắp hành tinh và làm đầy túi một cơ số người nhưng Mourinho không hứng thú với những điều đó.

Ông chỉ muốn tập trung vào công việc của mình, giành các danh hiệu, thành công theo cách riêng và không mấy hứng thú làm bất cứ điều gì khác hơn. Chiến dịch chống Mourinho bao giờ cũng thất bại khi người ta tấn công những mặt trái của các đội bóng ông dẫn dắt.

Đối đầu với hầu hết các đội mùa này, United đều tra tấn và triệt tiêu sức mạnh của đối thủ. Không có chỗ cho sự hoa mỹ trong lối đá của đội United này. Họ chỉ cần giành được số điểm cần thiết bằng tốc độ cần thiết và bằng sự mạo hiểm vừa đủ. Mourinho chỉ quan tâm đến việc xây dựng một đội bóng có thể chinh phục các danh hiệu và mang lại thành công.
Như ông đã chứng tỏ ở Inter, Chelsea, Porto và đôi lúc là ở Real Madrid, ông có thể thiết lập những mối quan hệ tình cảm thực sự với các cầu thủ bên ngoài sân đấu. Mục tiêu chính của Mourinho là giành danh hiệu. Nhưng ông không phải cỗ máy. Mourinho không hẳn là cần các robot mà chỉ cần các cầu thủ sắt đá. Không phải là ông vô cảm nhưng ông không cần những cầu thủ biểu lộ cảm xúc quá đà trong đội bóng của mình.



Ông cần những cầu thủ hành động. Như đã chứng tỏ trong hơn 2 thập kỷ qua, Mourinho là một trong những HLV giỏi nhất thế giới của mọi thời về mặt này. Mourinho chơi theo cách riêng của mình. Ông căm thù thất bại và kiểu bóng đá “playstation”. Vì thế Mourinho chọn cách tiếp cận trận đấu để giành danh hiệu.

Mùa trước ông phân bổ các nguồn lực để đoạt cúp Liên đoàn, bỏ qua tháng 4 khi số ca chấn thương của United bắt đầu gia tăng và hạ gục Ajax Amsterdam bằng những sự chuẩn bị chiến thuật của ông trước trận đấu. Suất dự Champions League và chức vô địch Europa League được chinh phục một cách dễ dàng với Phil Jones trong đội hình. United chơi tốt đủ để đáp ứng những kỳ vọng và Mourinho dường như không bao giờ lo lắng rằng mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.

Trong nhiệm kỳ đầu tiên dẫn dắt Chelsea, có lần Mourinho gọi John Terry đến để truyền đạt chỉ đạo. Lúc đó Chelsea đang dẫn trước đối thủ 2-0 và hoàn toàn có thể tạo mưa bàn thắng. Nhưng Mourinho bảo: “Chúng ta không cần thắng 5-0 trận này”. Với một số người thì chuyện đó có vẻ lạ kỳ. Ai mà chẳng muốn ghi nhiều bàn thắng nhất có thể.

Nhưng Mourinho lại không muốn thế. Chỉ cần giành 3 điểm rồi tạo cơ hội cho cầu thủ nghỉ ngơi. Mùa giải còn dài. Nhiều ca chấn thương, treo giò và các vấn đề có thể xảy ra. Vì sao Chelsea lại tự làm khó mình bằng cách vắt sức các cầu thủ? Trong trận Man United gặp Liverpool mới rồi Mourinho cũng thực hiện triệt để triết lí bóng đá thực dụng của ông.
Ông biết Juergen Klopp là HLV tài ba, biết Coutinho là mối hiểm họa. Ông biết Jones, Smalling, Darmian có thể bị tổn thương, Ander Herrera gặp khó khăn. Đối với ông, 1 điểm ở Anfield là đủ để vô địch. Nếu là người khác thì họ sẽ cho rằng ông cần tìm kiếm chiến thắng. Nhưng giờ là tháng 10 và Mourinho tính rằng trong bối cảnh không có Pogba và phía trước còn nhiều trận chiến khốc liệt thì 1 điểm là chấp nhận được.


Liverpool vẫn xếp sau trên BXH. Man United sắp làm khách của Benfica và với Mourinho thì 1 điểm cũng là đủ. Sau đó họ gặp Huddersfield và Swansea. Đó là 2 trận họ có thể thắng được. Rồi họ tiếp Spurs trên sân nhà. Đây là những trận đấu cần phải tính toán cho phù hợp, không nhất thiết trận nào cũng phải thắng. Quan trọng là giành trọn 3 điểm trước Swansea cùng Huddersfield và thật sẵn sàng trong cuộc chiến với Spurs.

Nếu nhìn lại thành tích của Mourinho ở Bồ Đào Nha, Anh, Italy và Tây Ban Nha, có thể tóm tắt đơn giản là ông biết rõ mình cần làm gì và có thể VĐQG ở bất cứ nơi nào ông tới. Có thể trận hòa Liverpool là tất cả những gì ông cần để hướng tới mục tiêu vào cuối mùa. Người ta có thể cho rằng Mourinho phản bóng đá nhưng điều đó không đúng nếu nhìn vào những bàn thắng Man United đã ghi mùa này. United chơi đẹp nhưng là đẹp theo cách của Mourinho.

Tổng hợp.


Xem thêm bài viết: Mourinho và nghệ thuật chiến thắng đầy tinh xảo tại Khám Phá 365
Jose Mourinho rõ ràng là kẻ thù của bóng đá. Bóng đá của ông triệt tiêu cái đẹp. Môn thể thao hấp dẫn hàng triệu người khắp hành tinh và làm đầy túi một cơ số người nhưng Mourinho không hứng thú với những điều đó.

Ông chỉ muốn tập trung vào công việc của mình, giành các danh hiệu, thành công theo cách riêng và không mấy hứng thú làm bất cứ điều gì khác hơn. Chiến dịch chống Mourinho bao giờ cũng thất bại khi người ta tấn công những mặt trái của các đội bóng ông dẫn dắt.

Đối đầu với hầu hết các đội mùa này, United đều tra tấn và triệt tiêu sức mạnh của đối thủ. Không có chỗ cho sự hoa mỹ trong lối đá của đội United này. Họ chỉ cần giành được số điểm cần thiết bằng tốc độ cần thiết và bằng sự mạo hiểm vừa đủ. Mourinho chỉ quan tâm đến việc xây dựng một đội bóng có thể chinh phục các danh hiệu và mang lại thành công.
Như ông đã chứng tỏ ở Inter, Chelsea, Porto và đôi lúc là ở Real Madrid, ông có thể thiết lập những mối quan hệ tình cảm thực sự với các cầu thủ bên ngoài sân đấu. Mục tiêu chính của Mourinho là giành danh hiệu. Nhưng ông không phải cỗ máy. Mourinho không hẳn là cần các robot mà chỉ cần các cầu thủ sắt đá. Không phải là ông vô cảm nhưng ông không cần những cầu thủ biểu lộ cảm xúc quá đà trong đội bóng của mình.



Ông cần những cầu thủ hành động. Như đã chứng tỏ trong hơn 2 thập kỷ qua, Mourinho là một trong những HLV giỏi nhất thế giới của mọi thời về mặt này. Mourinho chơi theo cách riêng của mình. Ông căm thù thất bại và kiểu bóng đá “playstation”. Vì thế Mourinho chọn cách tiếp cận trận đấu để giành danh hiệu.

Mùa trước ông phân bổ các nguồn lực để đoạt cúp Liên đoàn, bỏ qua tháng 4 khi số ca chấn thương của United bắt đầu gia tăng và hạ gục Ajax Amsterdam bằng những sự chuẩn bị chiến thuật của ông trước trận đấu. Suất dự Champions League và chức vô địch Europa League được chinh phục một cách dễ dàng với Phil Jones trong đội hình. United chơi tốt đủ để đáp ứng những kỳ vọng và Mourinho dường như không bao giờ lo lắng rằng mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.

Trong nhiệm kỳ đầu tiên dẫn dắt Chelsea, có lần Mourinho gọi John Terry đến để truyền đạt chỉ đạo. Lúc đó Chelsea đang dẫn trước đối thủ 2-0 và hoàn toàn có thể tạo mưa bàn thắng. Nhưng Mourinho bảo: “Chúng ta không cần thắng 5-0 trận này”. Với một số người thì chuyện đó có vẻ lạ kỳ. Ai mà chẳng muốn ghi nhiều bàn thắng nhất có thể.

Nhưng Mourinho lại không muốn thế. Chỉ cần giành 3 điểm rồi tạo cơ hội cho cầu thủ nghỉ ngơi. Mùa giải còn dài. Nhiều ca chấn thương, treo giò và các vấn đề có thể xảy ra. Vì sao Chelsea lại tự làm khó mình bằng cách vắt sức các cầu thủ? Trong trận Man United gặp Liverpool mới rồi Mourinho cũng thực hiện triệt để triết lí bóng đá thực dụng của ông.
Ông biết Juergen Klopp là HLV tài ba, biết Coutinho là mối hiểm họa. Ông biết Jones, Smalling, Darmian có thể bị tổn thương, Ander Herrera gặp khó khăn. Đối với ông, 1 điểm ở Anfield là đủ để vô địch. Nếu là người khác thì họ sẽ cho rằng ông cần tìm kiếm chiến thắng. Nhưng giờ là tháng 10 và Mourinho tính rằng trong bối cảnh không có Pogba và phía trước còn nhiều trận chiến khốc liệt thì 1 điểm là chấp nhận được.


Liverpool vẫn xếp sau trên BXH. Man United sắp làm khách của Benfica và với Mourinho thì 1 điểm cũng là đủ. Sau đó họ gặp Huddersfield và Swansea. Đó là 2 trận họ có thể thắng được. Rồi họ tiếp Spurs trên sân nhà. Đây là những trận đấu cần phải tính toán cho phù hợp, không nhất thiết trận nào cũng phải thắng. Quan trọng là giành trọn 3 điểm trước Swansea cùng Huddersfield và thật sẵn sàng trong cuộc chiến với Spurs.

Nếu nhìn lại thành tích của Mourinho ở Bồ Đào Nha, Anh, Italy và Tây Ban Nha, có thể tóm tắt đơn giản là ông biết rõ mình cần làm gì và có thể VĐQG ở bất cứ nơi nào ông tới. Có thể trận hòa Liverpool là tất cả những gì ông cần để hướng tới mục tiêu vào cuối mùa. Người ta có thể cho rằng Mourinho phản bóng đá nhưng điều đó không đúng nếu nhìn vào những bàn thắng Man United đã ghi mùa này. United chơi đẹp nhưng là đẹp theo cách của Mourinho.

Tổng hợp.


Xem thêm bài viết: Mourinho và nghệ thuật chiến thắng đầy tinh xảo tại Khám Phá 365
Mourinho và nghệ thuật chiến thắng đầy tinh xảo
Xem chi tiết
Ole Gunnar Solskijaer và nỗi ám ảnh giữa vinh quang và thất bại tại Nou Camp

Ole Gunnar Solskijaer và nỗi ám ảnh giữa vinh quang và thất bại tại Nou Camp

Sân Nou Camp, 26/5/1999, phút 90+3, David Beckham đặt bóng ngay ngắn trước chấm phạt góc, ngắm nghía vài giây rồi treo trái bóng hướng vào góc gần. Teddy Sheringham bật cao đưa quả bóng cắt ngang khung thành. Ole Solskjaer như từ dưới đất chui lên, ra chân nhanh như điện xẹt phá tung nóc lưới Bayern mang về chiếc Cúp Champions League huyền thoại cho M.U. Như chính Solskjaer thừa nhận, đó là bàn thắng ý nghĩa nhất trong sự nghiệp của mình. Nhưng tiền đạo người Na Uy cũng như nhiều người đều hiểu rằng khoảnh khắc ấy thực sự có quá nhiều may mắn.


Cái chân may mắn


Solskjaer từng ghi tới 126 bàn thắng cho M.U trong suốt 11 năm chơi bóng nhưng không bàn nào mang lại nhiều cảm xúc cho các manucian như pha lập công ở Nou Camp năm ấy. Trong mắt họ, có thể nó còn quý hơn vàng. Với riêng Solskjaer, mọi thứ đơn giản hơn. “Điều quan trọng là bạn phải có mặt đúng thời điểm và đủ nhạy cảm để nhận ra đường bóng”, cựu cầu thủ M.U nói.


Hồi tưởng lại phút bù giờ huyền thoại năm 1999, Solskjaer lúc nào cũng rất hào hứng: “Đó là trận đấu có một không hai. Chưa bao giờ chúng tôi gặp nhiều khó khăn đến thế. Để một đội bóng như Bayern dẫn bàn là điều không ai muốn. Họ đã rất chắc chắn và cứng cỏi suốt 90 phút. Nhưng thời gian bù giờ lại là của chúng tôi. Tôi luôn tự hào khi nghĩ mình đã là một phần của lịch sử”.


“Solsa” (tên thân mật của Solskjaer) cũng thừa nhận bàn thắng ở phút bù giờ thứ 3 năm ấy “có rất nhiều yếu tố may mắn”. Pha đá nối nhanh, hiểm hóc đã làm cả hàng phòng ngự chắc chắn như một khối bê tông của Bayern suốt 90 phút trước đó trở thành trò hề. Solsa sau này thú nhận: Cú đánh đầu vốn đi chệch mục tiêu của Sheringham vô tình trở thành đường kiến tạo hoàn hảo.


Chính Solsa, trong vòng vây của các hậu vệ Bayern thậm chí còn không kịp quan sát trái bóng bất ngờ đó. Cú ra chân của anh gần như hoàn toàn là một phản xạ tự nhiên hơn là pha dứt điểm có ý đồ. “Tôi chỉ có thể nhớ lại rằng mình đã đá nối rất nhanh khi trái bóng cắt qua trước khung thành. Đôi lúc bạn không thể có đủ thời gian để suy tính cho một pha dứt điểm khi mọi thứ chỉ diễn ra trong tích tắc”.


Cẩm nang của Sir Alex


Ở Nou Camp năm nấy, trong những giờ phút M.U gặp khó khăn nhất, người ta vẫn thấy một sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc của Sir Alex. Sau này, Solskjaer tiết lộ: Sir Alex đã ghi chép rất cẩn thận vào sổ tay những điều bộ đôi này cần chú ý và bắt họ phải đọc đi đọc lại đến thuộc lòng trước khi vào sân. Theo đó, Sheringham được chỉ đạo chơi như một cầu thủ làm tường, tạo ra khoảng trống cho đồng đội. “Ông ấy đã nhận ra khả năng phòng ngự bóng bổng không tốt của Bayern và chỉ đạo chúng tôi tăng cường những pha xuống biên, tạt cánh và tận dụng những pha bóng chết”.


Solskjaer được tung vào sân muộn hơn người đồng đội Sheringham 15 phút khi trận đấu đã trôi về giai đoạn tàn cuộc. M.U nỗ lực trong tuyệt vọng còn Bayern thì vẫn vô cùng lỳ lợm. Theo lời cựu tiền đạo của “Quỷ đỏ”, Sir Alex không dặn dò mình quá nhiều như với Sheringham. Ông cũng không bắt Solsa chơi như những gì ông đã viết trong sổ tay suốt 90 phút.


“Ông ấy nhìn vào mắt tôi và nói: Hãy chơi như một cầu thủ dự bị”. Solsa thú nhận rất ám ảnh vì câu nói đó của ông thầy. Chơi như một cầu thủ dự bị nghĩa là phải cướp lấy từng giờ, từng phút, tận dụng từng đường bóng đơn giản nhất để đổi lại khoảng thời gian đã mất đi ngoài đường biên trước đó. Và Solsa đã chơi như thế, để trở thành siêu dự bị xuất sắc nhất mọi thời đại.


Đối mặt với những tranh cãi


Solsa có lẽ là một trong số không nhiều những tiền đạo chỉ có thể chơi hay khi không xuất phát từ đầu. Ghế dự bị vốn là địa ngục với các cầu thủ lại trở thành nơi làm nên tên tuổi của Solsa. Những thống kê cho thấy, Solskjaer đã có tới 29 lần tỏa sáng, ghi bàn mỗi khi được tung vào sân thay người.


Thế nhưng, trong mắt những người hoài nghi, cựu tiền đạo người Na Uy đơn giản chỉ là kẻ gặp thời. Lý do: Vào sân muộn hơn, có nghĩa là Solskjaer khỏe hơn phần còn lại. Trong một trận đấu kéo dài 90 phút (thậm chí hơn), cầu thủ có thể phải chạy hàng chục km, ngang với những cuộc thi việt dã.


Thế nên, việc nhỉnh hơn một chút về thể lực sẽ tạo ra khác biệt vô cùng lớn lao. Nhiều người cho rằng nếu Solskjaer chơi bóng từ đầu, bị bào mòn thể lực trong những pha tranh chấp với hậu vệ đối phương thì cơ hội để tỏa sáng là không nhiều.


Cá nhân Solsa không phủ nhận điều này: “Vào sân từ ghế dự bị, đôi khi mang lại cho bạn những lợi thế nhất định. Bạn may mắn được tỉnh táo hơn những người đã quay cuồng suốt một tiếng đồng hồ hoặc hơn thế trước đó”.


Tuy nhiên, không phải bất kỳ tiền đạo nào vào sân từ ghế dự bị cũng có thể tỏa sáng như Solsa. Chỉ có một số ít được gọi là “siêu dự bị” và số còn lại chỉ là những kẻ dự bị, đóng thế tầm thường. Đúng như những gì Sir Alex từng nói về cậu học trò đặc biệt của mình: “Solsa có óc quan sát và phân tích tuyệt vời, trong đầu luôn có đủ loại biểu đồ và luôn biết rõ mình phải dứt điểm vào chỗ nào”.


Solskjaer thú nhận rằng mình đã trải qua một trong những trận cầu ám ảnh nhất ở Nou Camp năm đó. Cựu tiền đạo M.U nghe thấy những tiếng gầm của sư tử từ khắp các khán đài trong những phút cuối. Solskjaer cũng ám ảnh khi chứng kiến những cầu thủ Bayern gục ngã vì thất bại.


Trung vệ Samuel Kuffour bật khóc ngon lành như đứa trẻ. Carsten Jancker và Lothar Matthaeus quỵ ngã vì đau đớn. Trọng tài chính Pierluigi Collina thậm chí đã phải xốc các cầu thủ Bayern đứng dậy để tiếp tục trận đấu. Solskjaer mãi ám ảnh về sự mong manh giữa vinh quang và thất bại ấy.


Minh Phương.


Xem thêm bài viết: Ole Gunnar Solskijaer và nỗi ám ảnh giữa vinh quang và thất bại tại Nou Camp tại Khám Phá 365

Sân Nou Camp, 26/5/1999, phút 90+3, David Beckham đặt bóng ngay ngắn trước chấm phạt góc, ngắm nghía vài giây rồi treo trái bóng hướng vào góc gần. Teddy Sheringham bật cao đưa quả bóng cắt ngang khung thành. Ole Solskjaer như từ dưới đất chui lên, ra chân nhanh như điện xẹt phá tung nóc lưới Bayern mang về chiếc Cúp Champions League huyền thoại cho M.U. Như chính Solskjaer thừa nhận, đó là bàn thắng ý nghĩa nhất trong sự nghiệp của mình. Nhưng tiền đạo người Na Uy cũng như nhiều người đều hiểu rằng khoảnh khắc ấy thực sự có quá nhiều may mắn.


Cái chân may mắn


Solskjaer từng ghi tới 126 bàn thắng cho M.U trong suốt 11 năm chơi bóng nhưng không bàn nào mang lại nhiều cảm xúc cho các manucian như pha lập công ở Nou Camp năm ấy. Trong mắt họ, có thể nó còn quý hơn vàng. Với riêng Solskjaer, mọi thứ đơn giản hơn. “Điều quan trọng là bạn phải có mặt đúng thời điểm và đủ nhạy cảm để nhận ra đường bóng”, cựu cầu thủ M.U nói.


Hồi tưởng lại phút bù giờ huyền thoại năm 1999, Solskjaer lúc nào cũng rất hào hứng: “Đó là trận đấu có một không hai. Chưa bao giờ chúng tôi gặp nhiều khó khăn đến thế. Để một đội bóng như Bayern dẫn bàn là điều không ai muốn. Họ đã rất chắc chắn và cứng cỏi suốt 90 phút. Nhưng thời gian bù giờ lại là của chúng tôi. Tôi luôn tự hào khi nghĩ mình đã là một phần của lịch sử”.


“Solsa” (tên thân mật của Solskjaer) cũng thừa nhận bàn thắng ở phút bù giờ thứ 3 năm ấy “có rất nhiều yếu tố may mắn”. Pha đá nối nhanh, hiểm hóc đã làm cả hàng phòng ngự chắc chắn như một khối bê tông của Bayern suốt 90 phút trước đó trở thành trò hề. Solsa sau này thú nhận: Cú đánh đầu vốn đi chệch mục tiêu của Sheringham vô tình trở thành đường kiến tạo hoàn hảo.


Chính Solsa, trong vòng vây của các hậu vệ Bayern thậm chí còn không kịp quan sát trái bóng bất ngờ đó. Cú ra chân của anh gần như hoàn toàn là một phản xạ tự nhiên hơn là pha dứt điểm có ý đồ. “Tôi chỉ có thể nhớ lại rằng mình đã đá nối rất nhanh khi trái bóng cắt qua trước khung thành. Đôi lúc bạn không thể có đủ thời gian để suy tính cho một pha dứt điểm khi mọi thứ chỉ diễn ra trong tích tắc”.


Cẩm nang của Sir Alex


Ở Nou Camp năm nấy, trong những giờ phút M.U gặp khó khăn nhất, người ta vẫn thấy một sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc của Sir Alex. Sau này, Solskjaer tiết lộ: Sir Alex đã ghi chép rất cẩn thận vào sổ tay những điều bộ đôi này cần chú ý và bắt họ phải đọc đi đọc lại đến thuộc lòng trước khi vào sân. Theo đó, Sheringham được chỉ đạo chơi như một cầu thủ làm tường, tạo ra khoảng trống cho đồng đội. “Ông ấy đã nhận ra khả năng phòng ngự bóng bổng không tốt của Bayern và chỉ đạo chúng tôi tăng cường những pha xuống biên, tạt cánh và tận dụng những pha bóng chết”.


Solskjaer được tung vào sân muộn hơn người đồng đội Sheringham 15 phút khi trận đấu đã trôi về giai đoạn tàn cuộc. M.U nỗ lực trong tuyệt vọng còn Bayern thì vẫn vô cùng lỳ lợm. Theo lời cựu tiền đạo của “Quỷ đỏ”, Sir Alex không dặn dò mình quá nhiều như với Sheringham. Ông cũng không bắt Solsa chơi như những gì ông đã viết trong sổ tay suốt 90 phút.


“Ông ấy nhìn vào mắt tôi và nói: Hãy chơi như một cầu thủ dự bị”. Solsa thú nhận rất ám ảnh vì câu nói đó của ông thầy. Chơi như một cầu thủ dự bị nghĩa là phải cướp lấy từng giờ, từng phút, tận dụng từng đường bóng đơn giản nhất để đổi lại khoảng thời gian đã mất đi ngoài đường biên trước đó. Và Solsa đã chơi như thế, để trở thành siêu dự bị xuất sắc nhất mọi thời đại.


Đối mặt với những tranh cãi


Solsa có lẽ là một trong số không nhiều những tiền đạo chỉ có thể chơi hay khi không xuất phát từ đầu. Ghế dự bị vốn là địa ngục với các cầu thủ lại trở thành nơi làm nên tên tuổi của Solsa. Những thống kê cho thấy, Solskjaer đã có tới 29 lần tỏa sáng, ghi bàn mỗi khi được tung vào sân thay người.


Thế nhưng, trong mắt những người hoài nghi, cựu tiền đạo người Na Uy đơn giản chỉ là kẻ gặp thời. Lý do: Vào sân muộn hơn, có nghĩa là Solskjaer khỏe hơn phần còn lại. Trong một trận đấu kéo dài 90 phút (thậm chí hơn), cầu thủ có thể phải chạy hàng chục km, ngang với những cuộc thi việt dã.


Thế nên, việc nhỉnh hơn một chút về thể lực sẽ tạo ra khác biệt vô cùng lớn lao. Nhiều người cho rằng nếu Solskjaer chơi bóng từ đầu, bị bào mòn thể lực trong những pha tranh chấp với hậu vệ đối phương thì cơ hội để tỏa sáng là không nhiều.


Cá nhân Solsa không phủ nhận điều này: “Vào sân từ ghế dự bị, đôi khi mang lại cho bạn những lợi thế nhất định. Bạn may mắn được tỉnh táo hơn những người đã quay cuồng suốt một tiếng đồng hồ hoặc hơn thế trước đó”.


Tuy nhiên, không phải bất kỳ tiền đạo nào vào sân từ ghế dự bị cũng có thể tỏa sáng như Solsa. Chỉ có một số ít được gọi là “siêu dự bị” và số còn lại chỉ là những kẻ dự bị, đóng thế tầm thường. Đúng như những gì Sir Alex từng nói về cậu học trò đặc biệt của mình: “Solsa có óc quan sát và phân tích tuyệt vời, trong đầu luôn có đủ loại biểu đồ và luôn biết rõ mình phải dứt điểm vào chỗ nào”.


Solskjaer thú nhận rằng mình đã trải qua một trong những trận cầu ám ảnh nhất ở Nou Camp năm đó. Cựu tiền đạo M.U nghe thấy những tiếng gầm của sư tử từ khắp các khán đài trong những phút cuối. Solskjaer cũng ám ảnh khi chứng kiến những cầu thủ Bayern gục ngã vì thất bại.


Trung vệ Samuel Kuffour bật khóc ngon lành như đứa trẻ. Carsten Jancker và Lothar Matthaeus quỵ ngã vì đau đớn. Trọng tài chính Pierluigi Collina thậm chí đã phải xốc các cầu thủ Bayern đứng dậy để tiếp tục trận đấu. Solskjaer mãi ám ảnh về sự mong manh giữa vinh quang và thất bại ấy.


Minh Phương.


Xem thêm bài viết: Ole Gunnar Solskijaer và nỗi ám ảnh giữa vinh quang và thất bại tại Nou Camp tại Khám Phá 365
Ole Gunnar Solskijaer và nỗi ám ảnh giữa vinh quang và thất bại tại Nou Camp
Xem chi tiết
 
Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
Copyright © 2011. UNITED RETRO - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger